Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thấy Thẩm Lạc nửa ngày trời không nói năng gì, chân mày Nhậm Hằng lại càng nhíu ch/ặt hơn một chút.
Thẩm Lạc chỉ đành quay đầu đi trước.
【Ký chủ ơi, cậu muốn lấy được thẻ bài Trí Tuệ thì cần phải nâng cao cái gọi là... trị số anh em với cậu ta. Trị số này được chia làm hai phần: một là độ hảo cảm, hai là... độ thân mật. Hiện tại độ hảo cảm của cậu ta dành cho cậu là 20, nhưng độ thân mật lại bằng 0. Quá thấp luôn á, lời khuyên của tôi là cậu nên ở bên cạnh cậu ta nhiều hơn, tốt nhất là cùng ăn cùng ngủ.】
【Nhưng vốn dĩ bọn tao đã sống chung một nhà rồi mà.】
【Thế vẫn chưa đủ đâu. Ý của tôi là, ờ ờ, cùng phòng cùng giường cơ.】
【Ra là vậy sao.】 Thẩm Lạc hoàn toàn không mảy may nghi ngờ lời giải thích đầy chột dạ của hệ thống. Cậu và Nhậm Hằng cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ngoại trừ việc không có qu/an h/ệ huyết thống thì vốn dĩ đã là anh em rồi. Thế mà trị số anh em trung bình cộng lại chỉ có vỏn vẹn 10 điểm.
Xem ra cậu phải nhanh chóng nghĩ cách hàn gắn mối qu/an h/ệ với Nhậm Hằng mới được.
Tiết học này nhanh chóng kết thúc. Vào giờ ra chơi, các bạn học xung quanh rõ ràng là vừa hóng được một tin bát quái mới nào đó, ai nấy đều vô cùng phấn khích, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc chẳng cần nghe cũng biết bọn họ đang bàn tán chuyện gì.
Tầm này chắc Thẩm Yến Tề đã đạt được thành tích cao nhất trong bài kiểm tra tiềm năng tinh thần lực từ trước đến nay rồi, cấp bậc chất dẫn dụ của anh ta nghe nói cũng vô lý đùng đùng, lại còn đẹp trai nữa. Các Omega trong lớp đương nhiên là cực kỳ hứng thú, còn các Alpha thì bắt đầu cảm thấy có nguy cơ bị đe dọa. Ai ai cũng muốn được diện kiến anh ta một lần.
Chỉ riêng Thẩm Lạc, cứ vừa nghĩ đến việc tối nay có thể phải chạm mặt Thẩm Yến Tề là cậu lại thấy phản cảm.
Tin tốt duy nhất là cậu nhớ vì trị số của Thẩm Yến Tề quá mức kinh người, ngay ngày hôm sau bố đã đưa anh ta đến quân khu để dùng thiết bị chuyên dụng của quân đội làm lại một bài kiểm tra toàn diện hơn. Sau đó hình như lại bị trì hoãn bởi việc gì đó, phải mấy tuần sau mới có thể quay lại.
Chỉ cần trốn được ngày hôm nay là tạm thời cậu chưa cần phải đối mặt với Thẩm Yến Tề rồi.
Thẩm Lạc một lần nữa quay sang nhìn Nhậm Hằng.
"Tao muốn về nhà sớm."
Nhậm Hằng rủ mắt viết gì đó trên máy tính bảng, coi như không nghe thấy.
"Nhậm Hằng. Nhậm Hằng ơi?"
"……"
Thẩm Lạc hết cách, đành đưa tay ôm lấy ngựk: "Anh ơi, tim em khó chịu quá."
Bàn tay đang cầm bút của Nhậm Hằng khựng lại một nhịp, cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn Thẩm Lạc.
Thẩm Lạc: "Đưa em về nhà đi."
"Anh đi xin phép hộ em một tiếng, bảo là em không khỏe, bọn họ sẽ tin anh mà."
"Cậu chẳng có chỗ nào không khỏe cả." Nhậm Hằng sau khi quan sát cậu xong thì lại dời sự chú ý trở về chiếc máy tính bảng trên tay, giọng điệu vô cùng khẳng định.
Thẩm Lạc nói: "Em có."
"Em đã bảo là em khó chịu rồi mà."
Nhậm Hằng lại ngó lơ cậu.
Thẩm Lạc có chút tức gi/ận. Nếu là Thẩm Lạc của trước kia thì chắc chắn đã nổi trận lôi đình rồi. Nhậm Hằng thậm chí cũng đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận điều đó.
Nhưng anh không ngờ tới, Thẩm Lạc sau một hồi im lặng chỉ khẽ nói: "…… Em không muốn ngồi chung xe với Thẩm Yến Tề để về đâu."
Thẩm Lạc cúi gục đầu xuống, ngón tay siết ch/ặt lấy vạt áo.
Bởi vì nói ra lời thật lòng nên cậu vô thức để lộ ra một chút sợ hãi: "Em không muốn nhìn thấy anh ta."
Hôm nay Nhậm Hằng cũng nghe không ít lời bàn tán xôn xao của những người xung quanh, đầu bút của anh một lần nữa dừng lại.
Thẩm Lạc sợ anh lại đang nghĩ lý do để từ chối mình, dứt khoát nằm bò luôn ra bàn của anh.
Khoảng cách quá gần khiến cả người Nhậm Hằng phải ngửa ra sau. Thẩm Lạc nhân cơ hội đó gi/ật phắt chiếc máy tính bảng của anh, nhét tọt vào trong ba lô của mình.
"Về với em đi. Anh ở đâu mà chẳng xem được mấy cái tài liệu này chứ."
Nhậm Hằng nhìn thẳng vào mắt Thẩm Lạc một lúc, cuối cùng bất lực đứng dậy: "Đi thôi."
Hai người cùng nhau rời khỏi lớp học.
Vừa mới bước chân ra ngoài, hệ thống đã hét toán lo/ạn lên trong đầu Thẩm Lạc.
【Ký chủ ơi!】
Hành lang bên ngoài đột nhiên trở nên ồn ào náo nhiệt hẳn lên, rất nhiều người từ trong các lớp học lao ra, đứng rướn người ở giữa hành lang để nhìn xuống phía dưới.
"Đến rồi, đến rồi!"
"Tránh ra chút coi, cho người ta nhìn với nào."
"A hự!! Không hổ danh là đại minh tinh. Đẹp xuất sắc luôn á."
"Tôi lại thấy đẹp trai vãi chưởng ấy chứ."
"Đẹp trai muốn xỉu."
Thẩm Lạc gi/ật nảy mình, suýt chút nữa tưởng là Thẩm Yến Tề xuất hiện, liền nhanh chân lách người trốn ra sau lưng Nhậm Hằng.
Nhậm Hằng: "?"
【Kẻ sở hữu thẻ bài Nhan Sắc đang ở ngay cổng trường kìa!】
Ồ, hóa ra là người khác à.
Thẩm Lạc thở phào nhẹ nhõm.
Đại minh tinh là ai cơ?
Thẩm Lạc vừa mới tò mò định ngó nghiêng một cái thì giọng nói đáng gh/ét quen thuộc của Sandy lại vang lên.
"Chao ôi, đây chẳng phải là Thẩm đại thiếu gia sao? Lần này lại muốn đến nịnh bợ lấy lòng kiểu gì đây?"
Sắc mặt Thẩm Lạc lập tức sa sầm xuống, một lần nữa rúc sâu ra sau lưng Nhậm Hằng.
Nhậm Hằng: "……?" Anh cúi đầu nhìn bàn tay đang túm ch/ặt lấy áo mình của Thẩm Lạc một cái.
Biểu cảm trên mặt Sandy cũng vặn vẹo một thoáng, cánh tay đang giơ lên khựng lại một cách sượng sùng giữa không trung.
Có đến mức phải trốn gã như trốn tà vậy không, tay gã bẩn lắm chắc?
Sandy ngượng ngùng rụt tay về.
"Cậu tốt nhất là đừng có đến đó làm gì. Vô ích thôi, cho dù cậu có cố tình nhường cái suất viết luận văn đó cho người ta thì Lance cũng chẳng thèm ngó ngàng tới đâu."
"Lance?"
Sandy ngẩn ra, sau đó bật cười: "Mấy hôm trước còn mạnh miệng bảo muốn theo đuổi người ta cơ mà? Giờ đã quên sạch sành sanh rồi à."
"…… Ồ." Thẩm Lạc cuối cùng cũng nhớ ra vị đại minh tinh này là vị thánh phương nào rồi.
Đúng lúc này, trong đám đông vang lên vài tiếng hò reo phấn khích của hội mê cái đẹp. Từ hành lang tầng hai nhìn xuống, vừa vặn có thể nhìn thấy Lance đang bước xuống từ một chiếc xe bay hạng sang loại kéo dài.
Liên bang ngày nay tuy là sự pha trộn của rất nhiều chủng tộc, nhưng số lượng gia tộc quý tộc có thể chiếm được ghế thành viên trong Nghị viện lại chưa tới mười nhà.
Lance chính là một thành viên của nhà Shelley – một gia tộc quý tộc có tầm ảnh hưởng lớn trong cả ngành tư pháp lẫn tôn giáo hiện nay. Bởi vì dung mạo quá mức kinh diễm, anh gần như bị người ta c/ầu x/in, săn đón để nửa chân bước vào giới giải trí. Thỉnh thoảng anh cũng sẽ đến trường muộn như vậy vì vướng lịch trình quay chụp.
Lance lúc này đang mặc một bộ đồng phục màu trắng ôm sát, hàng cúc áo được cài kín mít lên tận cổ. Trên tay còn đeo găng tay chỉnh tề, trông vô cùng cao ngạo, lạnh lùng và cấm dục.
Tuy là một Omega nhưng vóc dáng của anh lại rất cao ráo, gần như tương đương với gã vệ sĩ Alpha đang đi bên cạnh. Dù để mái tóc dài màu vàng kim nhưng anh không hề mang một chút nét nữ tính nào. Ngũ quan hoàn toàn là một sự ưu việt vượt lên trên cả giới tính. Thậm chí nhờ vào khí chất cao quý, xa cách của mình mà anh còn mang theo một chút cảm giác thần thánh, thoát tục.
Nghe nói chính vì anh hoàn toàn không giống các Omega thông thường nên lại càng đặc biệt được các Omega khác và các fan nữ yêu thích. Có thể nói anh là một "vạn người mê" sát thương vô phân biệt đối với mọi lứa tuổi và mọi giới tính.
Nhưng Thẩm Lạc nhớ rõ, mười năm sau, anh ngược lại sẽ trở thành Đại giáo chủ của Trung Tâm Thành, đồng thời dùng sức ảnh hưởng tôn giáo của mình để mở ra vô số lối đi thuận tiện cho Thẩm Yến Tề.
Lúc này tại cổng trường không biết đã được ai bày sẵn rất nhiều hoa tươi, đủ hiểu anh được chào đón đến nhường nào. Thế nhưng Lance mắt không liếc một cái, trực tiếp ra hiệu cho người dọn sạch đi.
"Chậc chậc, số người muốn lập đội cùng anh ấy chắc phải xếp hàng dài từ đây ra tận Khu Ngoại Ô mất."
Sandy khoanh tay trước ngựk, bày ra dáng vẻ xem kịch vui nhìn Thẩm Lạc: "Cậu cũng có thể qua hỏi thử xem, để xem có bị từ chối thẳng thừng hay không."
"Tao không có ý định lập đội với anh ta."
Sandy trực tiếp cười thành tiếng, rõ ràng là không tin.
Thẩm Lạc muốn theo đuổi Lance. Chuyện này giống như một trò cười mà ai ai cũng ngóng chờ phần tiếp theo, trong trường không ai là không biết. Nhưng bản thân Thẩm Lạc thì đã sắp quên bén mất việc này rồi.
Hồi đó cậu nghĩ cái gì trong đầu ấy nhỉ? Thật ra bảo là bị nhan sắc của Lance làm cho kinh diễm thì ít, mà phần lớn là do cậu cảm thấy nếu một đóa hoa tuyết đỉnh núi mà ai cũng không hái được – trận chiến đỉnh cao của toàn bộ Alpha Khu Trung Tâm, mà lại chịu đồng ý hẹn hò với cậu thì sẽ khiến cậu vô cùng nở mày nở mặt.
Thẩm Lạc thời kỳ dậy thì luôn có rất nhiều tâm lý so bì không thực tế như vậy. Nhưng sự thật là cậu đã gây ra không ít trò cười và biến mình thành một thằng hề. Bây giờ nghĩ lại chỉ thấy đó là một quá khứ không muốn ngoảnh đầu nhìn lại.
Thẩm Lạc hiện tại chỉ muốn mau chóng kéo Nhậm Hằng rời đi.
"Đi thôi."
"Khoan đã, bạn học ơi, bài luận văn mà các cậu vừa nói là dành cho cuộc thi Tân Tinh đúng không?"
"Đúng vậy, là bài luận văn do Nhậm thần viết sao?"
Không ngờ một câu nói vô tình của bọn họ lại khiến cho các bạn học vô tình nghe thấy xung quanh không thể ngồi yên được nữa.
"Hả? Thế các cậu…… có còn tuyển thêm thành viên nhóm không?"
Có người tiến lên chặn đường hai người, ánh mắt lấp lánh như sao sa nhìn chằm chằm vào Nhậm Hằng.
Đây chính là Nhậm Hằng đấy!
Điểm số của vị đứng nhất khối này từ trước đến nay chỉ đại diện cho giới hạn tối đa của bài thi chứ không phải giới hạn của bản thân anh. Hàm lượng chất xám trong luận văn của Nhậm Hằng thì tuyệt đối không một ai dám hoài nghi. Có thể được một vị đại thần gánh tạ một lần thì rõ ràng là cơ hội hiếm có khó tìm hơn cả việc được ngắm Lance nhiều.
"Nhậm thần, em, em em tinh thần lực rất được luôn á!"
"Thế thì thấm tháp vào đâu, Nhậm thần viết luận văn vất vả như vậy. Tao xin tài trợ một chiếc máy tính quang học mẫu mới nhất!"
"Cái gì? Thế, thế tao có ba triệu tiền tiêu vặt Liên bang này."
Trong thoáng chốc, mọi người đều vây quanh lấy hai người, dùng ánh mắt lấy lòng nhìn Nhậm Hằng, càng nói càng thấy hoang đường.
Nhậm Hằng: "……" Anh liếc nhìn Thẩm Lạc một cái, biểu cảm đó thay vì nói là hỏi ý kiến thì đúng hơn là đang tràn ngập sự nghi ngờ.
Hiển nhiên, bài luận văn tham gia cuộc thi này quả thực ban đầu là được chuẩn bị vì Lance.
"Không cần đâu, bọn tôi có việc bận rồi."
Thẩm Lạc bất an nhìn thoáng qua cửa lớp A, liền kéo Nhậm Hằng bỏ đi, chỉ để lại nhóm người kia đứng nhìn theo một cách đầy luyến tiếc.
"Ban đầu có nghe nói Nhậm thần sẽ tham gia cuộc thi này đâu nhỉ."
"Người ta thích thì người ta tham gia thôi, viết đại vài chữ là xong ấy mà."
"Thế thì suất tham gia chắc chắn là mất đi một chỗ rồi."
"Ái chà, biết thế thì……"
Sandy nhìn theo bóng lưng rời đi của Thẩm Lạc, lại khoanh tay trước ngựk, khẽ nhíu mày.
Thái tử thật đều đã quay về rồi. Sao Nhậm Hằng vẫn cứ dính lấy cái con mèo nhỏ Thẩm Lạc này thế nhỉ.
—
"Được rồi, buông ra đi."
Thẩm Lạc ngẩng đầu lên mới nhận ra bọn họ đã đi đến cổng trường rồi, vậy mà cậu vẫn cứ nắm ch/ặt lấy cánh tay của Nhậm Hằng suốt một quãng đường. Bộ đồng phục của đối phương đều bị cậu vò cho nhăn nhúm cả lại.
Thẩm Lạc rụt tay về.
Có Nhậm Hằng đứng ra giao thiệp, bảo vệ quả nhiên nhanh chóng mở cổng cho đi.
Thẩm Lạc bước qua, lại một lần nữa đưa tay kéo lấy cánh tay Nhậm Hằng, ngay cả lúc bước lên xe bay cũng chen chúc ngồi sát sạt bên cạnh anh, đến mức đùi hai người đều chạm vào nhau.
Nhậm Hằng mím môi, nhíu mày nhìn Thẩm Lạc.
Anh còn chưa kịp nói gì, Thẩm Lạc đã nhanh chóng tự ngồi dịch trở về chỗ cũ, còn khẽ thở dài một tiếng rồi lắc lắc đầu. Dường như đang vô cùng thất vọng về một điều gì đó.
Nhậm Hằng: "?"
Suốt cả dọc đường đi, Nhậm Hằng không nhịn được mà liếc nhìn Thẩm Lạc mấy lần, còn tiềm thức tự bóp bóp lấy bắp tay vốn dĩ khá là săn chắc của mình.
Nhưng Thẩm Lạc thì cứ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cậu chỉ lấy chiếc máy tính bảng từ trong ba lô ra, bắt đầu lật xem qua một lượt sách giáo khoa của từng môn học.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook