Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Độ trố mắt nhìn trong vòng nửa tiếng lượng fan của mình tăng vọt 10.000, mà còn có xu hướng tăng ngày càng nhiều.
Ai m/ua bài quảng cáo cho cậu thế này?
Thẩm Độ nhìn lượng bình luận tăng vọt bên dưới liền rơi vào trầm tư.
[Từ gợi ý trang chủ sang đây, miệng tôi vụng tôi hỏi trước, cho hỏi đây có phải là ngựk của blogger không [Hình ảnh]]
[Cái này.. là biết chụp màn hình đấy, các người đều dùng kính hiển vi để lướt mạng à??]
[Nghe nói ở đây có chồng cho nhận? Cho hỏi xếp hàng ở đâu vậy?]
[Không biết thì hỏi, blogger là Công hay Thụ?]
[Thụ chứ, cánh tay nhỏ thế kia]
[Cường thụ yếu công em cũng xơi tốt, da trắng thế này, cổ đẹp thế này, người chắc chắn cũng không x/ấu đi đâu được [Mặt d/âm]]
[Mấy chị ăn sản phẩm này đúng là cạn lời thật, nhìn cái gì cũng ra gay... Được rồi thực ra em cũng thế hahahaha]
Cậu tối sầm cả mặt mũi, lập tức chuyển bài Weibo đó sang chế độ "Chỉ mình tôi".
Ngày hôm sau Thẩm Độ bị tiếng chuông báo thức gi/ật mình tỉnh giấc.
Cái báo thức này là do Hứa Thanh Lạc giới thiệu cho cậu, cứ đến giờ đã cài đặt là đĩa bay tự động bay ra ngoài, rồi phần đế bắt đầu hú gọi h/ồn. Mặc khác tiếng kêu càng lúc càng to, chỉ khi nhặt đĩa bay bỏ lại chỗ cũ thì mới chịu dừng lại, chuyên trị loại người thích ngủ nướng như cậu.
Thẩm Độ chật vật từ trên giường bò dậy, cảm giác linh h/ồn đang bay trên đỉnh đầu.
Đĩa bay đã bay tới cạnh tủ quần áo, Thẩm Độ híp mắt nhìn hồi lâu mới tìm thấy cái thứ q/uỷ này ở đâu.
Phần đế đã gào đến âm lượng cao nhất rồi, cậu bịt tai gắn đĩa bay trở lại, kết thúc một buổi sáng hỗn lo/ạn đầy tai hoạ này.
Thẩm Độ mò lấy điện thoại liếc nhìn thời gian, mới sáu giờ.
Một khoảng thời gian thật xa lạ.
Thẩm Độ nằm trở lại giường, cố gắng chìm vào giấc ngủ lần nữa. Nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu liền tự động vang lên tiếng gào thét lúc nãy, hoàn toàn không ngủ tiếp được nữa.
Lúc này mặt trời vừa mới mọc, trên đường rất ít người đi lại, đến chó cũng chẳng có mấy con.
Thẩm Độ đứng trước tiệm bánh bao vừa mới mở cửa, mặt không cảm xúc nhìn hai vợ chồng chủ tiệm bận rộn, trong lòng thầm nghĩ, sáng sớm thế này, rốt cuộc là vì cái gì...
Cuối cùng cậu đi vào một tiệm tiện lợi vẫn còn mở cửa.
Cậu nhân viên làm ca đêm đang tựa vào quầy thu ngân ngủ gật, tay chống cằm gật gật gù gù.
Thẩm Độ lấy một tô mì ăn liền, thêm cả cơm cuộn, vì chưa thu lại lực nên "Rầm" một cái đ/ập mạnh lên bàn.
Cậu nhân viên đó bị cậu làm cho gi/ật b/ắn người, cả người run lên một cái. Vốn dĩ làm ca đêm đã phiền lòng, ngẩng mắt lên định m/ắng, lại bị biểu cảm trên mặt Thẩm Độ dọa cho thụt lùi trở về.
Đối phương nhanh nhẹn quét mã, "Tổng cộng mười ba đồng hai."
"Tôi quét mã anh."
Thẩm Độ chú ý tới cậu ta liếc nhìn hình xăm của mình một cái, ánh mắt né tránh, có vẻ như đang sợ hãi.
Biểu cảm vốn đã khó coi của Thẩm Độ càng trở nên thối hơn.
Định kiến xã hội, biết cái gì chứ. Có đại ca giang hồ nhà nào lại đi xăm con mèo đáng yêu thế này không?
Mất gu.
Sợ cậu đúng không, cậu lại càng phải dịch lại gần đấy.
Cậu trước mặt nhân viên tiệm xăm x/é tô mì ra, đổ tất cả các gói gia vị vào trong, rồi ung dung đẩy tới trước mặt đối phương.
Cậu nhân viên ngẩn người một lúc mới phản ứng lại được, hoảng hốt nói một tiếng "Chờ chút", vội vàng bê đồ sang bên kia lấy nước sôi, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại, như thể sợ cậu xông vào xử mình.
Thẩm Độ đảo mắt nhìn quanh, định bụng chút nữa tìm một chỗ trong tiệm để ăn. Nhân viên nhanh chóng quay lại, mùi thơm của mì ăn liền cũng theo đó truyền tới.
Thẩm Độ gật đầu tỏ ý cảm ơn, một câu cũng lười nói, bê mì định đi thì bị nhân viên gọi lại: "Chờ một chút!"
Cậu ngoảnh đầu: "Có chuyện gì?"
Cậu nhân viên bị nét hung tợn giữa lông mày cậu dọa cho ngửa người về sau một góc nhỏ, giơ tay chỉ chỉ vào nắm cơm trong tay cậu: "Cái đó, có cần hâm nóng không."
Thẩm Độ mới nhớ ra còn có cái thứ này, cậu đưa đồ qua: "Cảm ơn."
"Không cần không cần, ba phút... phải đợi ba phút."
Cậu nhân viên giơ ba ngón tay với cậu, rồi không ngoảnh đầu lại chạy đi tìm lò vi sóng.
Thẩm Độ trầm ngâm nhìn theo bóng lưng cậu ta, việc đầu tiên làm khi đi đến chỗ ngồi là mò lấy điện thoại, mở camera trước ra.
Cũng được mà, khá đẹp trai, cũng không dọa người.
Thẩm Độ có chút khó hiểu sao cậu nhân viên này lại sợ mình đến thế.
Chương 8
Chương 15
10
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook