Nụ Hôn Bươm Bướm

Nụ Hôn Bươm Bướm

Chương 8

08/02/2026 23:44

Có cảm hứng cũng ngủ, không ngủ được cũng ngủ.

Bản nét đã được phác trên mặt anh hai lần.

Mỗi ngày làm một chút, chỉ cầu tinh xảo hoàn mỹ.

Thỉnh thoảng vài hôm, trên người anh có mùi th/uốc lá lấn át mùi tuyết tùng.

Tôi vốn chẳng quan tâm tin lá cải cũng biết.

Tưởng Tố Chu và Giản Dịch lại lên hot search rồi.

Một người là người đứng đầu công ty giải trí, một người là ngôi sao trẻ đang lên như diều gặp gió.

Từ đêm mưa bị paparazzi chụp được cảnh ôm nhau giữa mưa ấy…

Những thiên vị và đặc biệt khó gọi tên kia, bị phóng đại từng chút một.

Tưởng Tố Chu đã sớm không còn làm quản lý, vậy mà đích thân dẫn dắt cậu ta.

Chàng trai trẻ tràn đầy sức sống nhìn người đàn ông trưởng thành bên cạnh, ánh mắt sùng bái và ái m/ộ không hề che giấu.

Còn cặp đôi từng bị truyền thông thổi phồng yêu đương mặn nồng năm ấy… đã thành chuyện cũ.

Trong khu bình luận chỉ lác đ/á/c vài câu hỏi:

【Anh Dụ của tôi đâu rồi?】

Bị nhấn chìm bởi vô số lời chúc phúc cho “couple mới” mà cư dân mạng nhiệt tình “đẩy thuyền”.

Giới giải trí thay đổi quá nhanh. Sáu năm trôi qua, phần lớn mọi người đã quên mất vẻ đẹp rực rỡ thoáng qua như sao băng của anh.

12

Ngay cả những người từng có thể gọi là bạn cũng trở mặt.

Chương trình radio hai tuần một kỳ đột ngột thông báo đổi người dẫn.

Đối phương nhìn Dụ Tễ Thần với vẻ áy náy.

“Tố Chu đến tìm tôi, muốn để Giản Dịch thay vị trí này.”

“Tễ Thần, cậu không còn trẻ nữa. Tố Chu nói, chỉ cần cậu về nhà, những điều trước đây cậu yêu cầu, cậu ta đều có thể đồng ý.”

Lời nghe như thiện ý… nhưng câu nào cũng như lưỡi d/ao.

“Tễ Thần, cậu không còn là Dụ Tễ Thần của năm đó nữa, cậu ta cũng không còn là Tưởng Tố Chu của năm đó.”

Ngày xưa là đại minh tinh được cả mạng đi/ên cuồ/ng ghép đôi với cậu quản lý nhỏ của mình.

Giờ địa vị đảo ngược — một người lên cao, một người chìm vào biển người.

“Gương mặt cậu định sẵn không thể lên hình đóng phim nữa. Thanh xuân cũng qua rồi. Hai người đàn ông dây dưa đến cuối cùng… cũng chỉ là chút tình cũ không nỡ buông.”

“Giản Dịch tôi gặp rồi. Giống cậu, nhưng không bằng cậu. Chỉ là mới mẻ thôi.”

“Trong giới này, ai cũng vậy cả.”

Tôi thấy Dụ Tễ Thần cúi mắt, khẽ cười.

Ánh nhìn rơi xuống vết hằn nhạt nơi khớp ngón tay — dấu tích của chiếc nhẫn từng đeo.

“Không cần đâu. Tiền bồi thường vi phạm hợp đồng nhớ chuyển vào thẻ tôi là được.”

“Không phải ai cũng vậy.”

Lúc ra cửa, có người vội vã đi vào, vọng ra mấy câu đ/ứt quãng.

Xuống lầu, trước khi lên xe, tôi nhét chìa khóa vào tay anh.

“Anh Thần, em đột nhiên có chút việc.”

“Anh tự lái xe về nhé.”

Dụ Tễ Thần lặng lẽ nhìn tôi.

“Ừ, được.”

Chờ xe anh đi xa.

Tôi lại đi thang máy lên tầng mười sáu.

Đứng ngoài cửa cũng nghe thấy tiếng nũng nịu ỏng ẹo.

“Anh tìm kiểu chuyên viên trang điểm gì vậy, nói mãi không hiểu tiếng người.”

“Em muốn kiểu như không trang điểm, vừa phải đẹp, lại không để người ta nhìn ra là cố ý.”

“Anh không biết lễ trao giải là dịp gì à? Em phải lấn át cả dàn mỹ nhân, nhưng truyền thông lại thích soi chi tiết.”

Cửa không đóng kín, tôi thò tay, mở cửa bước vào.

“Hay là… để tôi thử xem?”

Danh sách chương

5 chương
09/02/2026 00:04
0
08/02/2026 23:53
0
08/02/2026 23:44
0
08/02/2026 22:28
0
08/02/2026 22:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu