Beta Mang Thai Giả Chết Bỏ Trốn Rồi!

Beta Mang Thai Giả Chết Bỏ Trốn Rồi!

Chương 10

27/07/2026 11:06

Tôi bị nóng đến mức tỉnh ngủ.

Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy ngay một khuôn mặt phóng đại.

Tống Nhất Chu bám dính lấy tôi như con bạch tuộc, cứ như thể sợ tôi chạy mất vậy.

Chương 6:

Hơi nóng từ da th!t kề sát khiến ký ức ùa về, tôi bật dậy thật mạnh.

Nơi nào đó bị kéo căng truyền đến một cơn đ/au nhói.

"Suỵt"

Rõ ràng nghỉ phép năm là để nghỉ ngơi, vậy mà mấy ngày nay tôi sống còn mệt mỏi hơn cả đi làm nữa.

Hôm qua lúc th/uốc tan hết, thì trời cũng đã lờ mờ sáng rồi.

Tôi đúng là...

Chắc chắn là do lâu quá rồi tôi không có đời sống "kia"!

Nếu không thì sao tôi lại không đẩy ra, mà còn sung sướng thông qua cái phương thức như thế này chứ?!

Trai thẳng có bị như vậy không?

Suy nghĩ rối như tơ vò, lúc này Tống Nhất Chu lờ đờ mở mắt.

Động tác thuần thục kéo tôi ôm vào lòng: "Anh, ngủ thêm lát nữa đi..."

Tôi bị cậu ta ôm đến phát hỏa, cảm nhận được chỗ nào đó lại có xu hướng ngóc đầu lên, bèn nghiến răng nghiến lợi: "Tống Nhất Chu!"

Ánh mắt cậu ta tỉnh táo hơn đôi chút, tôi lập tức lùi lại, đầy cảnh giác quấn ch/ặt lấy chăn.

"Điện thoại của tôi đâu."

Tống Nhất Chu ngập ngừng một lát, rồi xoay người lấy điện thoại đưa cho tôi.

Tôi cười khẩy: "Chịu đưa điện thoại cho tôi rồi à?"

Tống Nhất Chu ăn no uống say, lúc này đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

Tiện tay nắm lấy cổ tay bị c/òng ngày hôm qua của tôi, dùng phần bụng ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn: "Anh giải thích với người ta xem tại sao hôm qua anh lại không đi đi."

"Bùng kèo thì cũng bùng rồi, giải thích còn có ích gì nữa?"

Động tác của Tống Nhất Chu khựng lại, ngước lên đối thị với tôi.

Trong ánh mắt viết đầy sự dè dặt, cẩn trọng.

"Anh ơi, hôm qua anh không hề từ chối em."

"Tôi..."

Đúng là tôi không đẩy ra.

Nhìn dáng vẻ của cậu ta, tôi bất giác thở dài.

Thôi bỏ đi, đều là người trưởng thành cả rồi, cũng trách tôi bị m/a xui q/uỷ khiến.

Trông cái mặt của Tống Nhất Chu như này, tính ra hôm qua tôi cũng không thiệt thòi gì.

"Chuyện hôm qua tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra, sau này đừng làm vậy nữa."

Sắc mặt Tống Nhất Chu biến đổi: "Anh có ý gì?"

"Không có ý gì cả, cậu còn nhỏ quá, làm việc dễ bị kích động. Nhưng không phải ai cũng có thể tha thứ cho trò làm càn của cậu đâu, cậu"

"Anh nghĩ em cứ bạ ai là cũng có thể động dục được sao? Em nói em thích anh, tại sao anh cứ không chịu tin vậy hả?"

Thích ư?

Trong lòng tôi khẽ cười thầm một tiếng, thích thì đáng giá bao nhiêu tiền cơ chứ?

Tống Nhất Chu còn trẻ như vậy, sự yêu thích thời niên thiếu vốn dĩ vô cùng mỏng manh, không đáng một đồng.

Tôi đẩy cậu ta ra xa, vò rối mái tóc của cậu ta: "Cái đồ ranh con này, cậu có biết thế nào là thích không?"

Danh sách chương

5 chương
27/07/2026 11:06
0
27/07/2026 11:06
0
27/07/2026 11:06
0
27/07/2026 11:06
0
27/07/2026 11:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu