Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
Năm thứ năm trở thành tù binh, ký ức của tôi đã bị phía địch chỉnh sửa đến rách nát không còn mảnh nào lành. Khi hệ thống khởi động lại, tôi đang ngồi trong trại tù binh, cùng một đám người ăn thức ăn thừa như cho lợn. “Chủ nhân, chỉ số hắc hóa của Thẩm Độ Châu đã sắp sụp đổ, sắp kích hoạt cuộc chiến liên sao lần thứ tư. Chỉ có cô mới có thể ngăn anh ta!” Anh ấy là chồng tôi, đương nhiên tôi muốn quay về. Nhưng… Tôi nhìn cơ thể gầy quắt của mình, rồi đưa tay sờ vết sẹo sau gáy. Lắc đầu: “Tôi không còn tuyến thể nữa, không thể trấn an anh ấy. Với lại anh ấy đã thay lòng rồi, không còn thích tôi nữa…” Hệ thống tuyệt vọng gào lên: “Cậu làm được! Cậu làm được mà!!!”
Lần gặp lại Giang Triệt, giữa tôi và anh cách nhau vài tấm bia mộ. Tôi là kẻ chết rồi sống lại, đến nhìn một lần nơi chôn cất chính mình. Còn anh là đến viếng tôi. Nhưng tôi không định nhận lại anh. Bởi vì trước khi chết, anh từng nói với tôi: “Thẩm Dữ, cho dù em chết trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không nhìn thêm em một cái.”
Tôi là một blogger nổi tiếng chuyên làm nội dung thám hiểm. Để tăng hiệu ứng cho chương trình, tôi đã mua một chiếc tủ từng chứa xác chết. Nghe nói chiếc tủ này bị nguyền rủa, bất cứ ai từng sở hữu nó đều sẽ chết bất đắc kỳ tử trong vòng mười ngày. Tôi xưa nay gan lì mạng lớn, tuyệt đối không tin mấy chuyện đó. Đêm đầu tiên mang chiếc tủ về nhà, tôi đã mơ một giấc mơ. Một cô gái toàn thân đẫm máu bò ra từ trong tủ. Cô ta vẫy tay về phía tôi, rồi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, dùng móng tay khắc lên cánh tủ một con số "9".
Quyết định đột ngột phải đi công tác, Alpha về nhà lấy hành lý, mở cửa phòng ngủ và phát hiện có người co ro trên giường. Đó là Omega mà anh đã cưới về được hơn một năm, nhưng chẳng nói được mấy câu với anh. Omega là một nhà nghiên cứu y học, nói cho đẹp thì là người lễ phép, nói cho khó nghe thì là người lạnh lùng ít nói. Ngày xưa, Alpha đối diện với một đống ảnh, và anh đã ngay lập tức chọn Omega này. Không thể không chọn, vì cậu ta quá nổi bật. Những Omega khác đều hoặc cười rạng rỡ như ánh nắng, hoặc cười đáng yêu và tinh nghịch. Còn cậu ta, mặt mũi lạnh lùng, thắt cúc áo đến tận cổ, biểu cảm không hài lòng chút nào. Vừa vặn, Alpha cũng không muốn kết hôn.
Năm thứ bảy của cuộc hôn nhân với Phó Tư Yến, dường như anh đã chẳng còn yêu tôi nữa. Anh lấy cớ tiếp khách để thức đêm không về, trên áo lúc nào cũng vương lại vết son môi cùng tin tức tố lạ. Lại một lần nữa nghe tin anh thuê phòng cùng một Omega khác, tôi phát điên, kéo theo một băng anh em đạp tung cửa khách sạn để bắt gian tại trận. Thế nhưng trên chiếc giường đó... lại bày la liệt một đống hồ sơ tài liệu.
Tôi xuyên thai vào một bộ truyện ABO, trở thành một thiếu gia Beta, kết quả lại tự tay phá nát gia sản của mình đến mức phá sản. Để sống sót, tôi dứt khoát chọn đi làm ca đêm. Dù sao thì một Beta sẽ không bị ảnh hưởng bởi pheromone, cũng sẽ không có ai đến quấy rầy, vừa an toàn lại có thể kiếm tiền. Nhưng không ngờ hai tháng sau, tôi bị một Alpha mất kiểm soát kéo vào một căn phòng riêng tối om. Sau đó, tôi mang thai. Sau khi xác nhận có thai, tôi lập tức bắt taxi đến một tiệm cầm đồ ở trung tâm thành phố. Tôi muốn đem một chiếc nhẫn đi cầm. Chiếc nhẫn là do ba mẹ để lại trước khi gặp tai nạn xe. Tôi không chắc chiếc nhẫn này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu. Lỡ như chỉ được một hai vạn, thậm chí chỉ một hai nghìn, thì đừng nói nuôi con, ngay cả bản thân tôi cũng không nuôi nổi. Tôi đưa chiếc nhẫn qua cửa sổ. Nhân viên xem xong thì im lặng một lúc, sau đó đi sang một bên gọi điện thoại. Nụ cười trên mặt tôi cứng lại. Không phải chứ, không phải chứ, chẳng lẽ chiếc nhẫn này có lai lịch không bình thường, họ muốn báo cảnh sát bắt tôi sao?
Khi tôi tỉnh dậy, câu chuyện đã sắp đi đến hồi kết. Nam chính đã có chút thành tựu, công ty ngày càng phát đạt. Nam phụ phải nhận báo ứng, sắp bị công ty cho vào 'tủ lạnh'. Trong cơn tức giận, hắn lôi cả ông chủ công ty cùng chết. Mà tôi, chính là ông chủ xui xẻo đó.
Tôi là chồng hứa của thiếu gia họ Trần. Hắn chê tôi là thằng nhà quê, chẳng bao giờ nói nửa lời tử tế. Sau này, tôi được tuyển thẳng vào trường danh tiếng. Còn hắn thì trượt. Cái ngày tôi được một Omega đỉnh cao tỏ tình, Trần Gia đỏ mắt gào lên: "Tao mới là chồng tương lai của mày! Cấm được đi với ai khác nghe chưa?"
Ngày người giữ làng qua đời, em gái tôi chào đời, miệng đầy răng sắc nhọn, y hệt như người giữ làng trước đó. Ông nội nói, đứa trẻ sinh ra đã có hàm răng sắc nhọn là do người giữ làng đầu thai. Người giữ làng xuất hiện, ban phước nước, ban phước tài. Nhà nào có người giữ làng, thì một bát nước trong nhà đó cũng đáng giá cả một bao lương thực lớn!
Em gái của vợ tôi rất thiếu chừng mực. Cô ta luôn tò mò dò hỏi về đời sống riêng tư của tôi và vợ. Ban đầu, tôi không hề để tâm. Cho đến một ngày, cô ta đột ngột hỏi tôi: "Anh rể, tối hôm qua anh kết thúc nhanh như vậy, chị em có vẻ không vui lắm đâu." Toàn thân tôi vã mồ hôi lạnh. Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, mọi chuyện không hề đơn giản như mình nghĩ.