Tôi là một Beta nam, ấy vậy mà lại có một người chồng là Alpha cấp cao. Anh ấy xuất thân từ danh gia vọng tộc, phong thái ôn hòa nhã nhặn, hết mực lễ độ và giữ mình. Điều phá cách duy nhất trong đời anh chính là kết hôn với tôi. Chẳng một ai chúc phúc cho đám cưới của chúng tôi cả, nhưng chúng tôi không bận tâm. Mãi cho đến kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi đã đề nghị ly hôn.
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
Vì tiền, tôi theo một lão đại gia về nhà. Thế nhưng, khoảnh khắc con trai ông ấy từ trên lầu bước xuống, tôi chết lặng. Đó chính là người mà tôi đã thầm thương trộm nhớ suốt thời niên thiếu. Giang Tứ Ngôn dụi tắt điếu thuốc đang cháy dở giữa ngón tay, nhìn chằm chằm vào tôi rồi cười lạnh: "Sugarbaby mới mà ba vừa tìm được, là cậu ta đấy à?"
Cha nuôi đưa cho tôi xem một đoạn video bẩn thỉu đến mức không dám nhìn thẳng. Trong clip, một cô gái bị xích sắt siết chặt quanh cổ. Lúc thì bị người ta ấn đầu vào bồn cầu bắt học tiếng chó sủa, lúc lại bị lột đồ đến bán khỏa thân để cưỡng ép chụp ảnh. Tôi lạnh nhạt hỏi: "Ai đây?" Giọng cha nuôi nghẹn ngào, ông run rẩy nhìn tôi: "Em con! Mẹ kiếp chúng nó!" Ủa, đang nói chuyện tử tế, sao tự nhiên lại chửi thề? Sau đó, tôi chuyển đến trường của em gái, đem đám rác rưởi từng bắt nạt nó ra bắt nạt lại từng đứa một. Cái cảnh tượng ấy kinh khủng đến mức, mấy con chó đi ngang qua lỡ tò mò nhìn thêm hai cái thôi, cũng bị thằng em trai cuồng loạn của tôi bồi cho mấy cước.
Tôi là thư ký riêng của sếp lớn. Sếp lớn sắp ba mươi, nhưng vẫn kiên định độc thân. Cho đến một ngày, em gái hắn viết một bài fanfic thế là trong công ty bắt đầu lan truyền tin đồn mối quan hệ mờ ám giữa tôi và sếp. Tôi? Với sếp á? Bọn họ đúng là dám nghĩ thật! Tôi tức đến choáng cả đầu, trực tiếp tag @ sếp lớn trong group chat. Không hiểu đầu óc quay cuồng thế nào, lại gõ nhầm chữ “sếp” thành “chồng”. [Chồng ơi, anh nói một câu đi mà!] Tin nhắn vừa gửi đi, cả group chat lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối. Một lúc sau, sếp lớn mới chậm rãi nổi bong bóng. [Vậy để anh phát biểu hai câu?]
Từ khi còn trẻ, bà nội tôi đã không có mặt. Gương mặt của bà bị gấu tinh đen cướp mất, chỉ còn lại một cái đầu trơn nhẵn, nhìn vô cùng đáng sợ. Dân trong làng đều cho rằng bà là yêu quái, hễ gặp là tránh xa thật xa. Nhưng chẳng ai biết rằng, thứ bà nội tôi khao khát đến tận trong mơ… cũng là có được một gương mặt xinh đẹp.
Cháu họ của cô bạn thân đang ở tạm nhà tôi. Thằng bé mới 9 tuổi, vừa đáng yêu lại vừa lanh lợi, chỉ mỗi tội là cứ thích bám lấy tôi đòi đi tắm chung bằng được. Cho đến một ngày nọ, tôi tình cờ nghe thấy tiếng radio phát ra: "Với sự phát triển không ngừng của ngành thẩm mỹ, rất khó để đoán tuổi tác của một người qua vẻ bề ngoài. Thế nhưng, hàm răng thì không biết nói dối, nó chính là tiêu chuẩn để xác định độ tuổi thật sự của mỗi người." Đúng lúc đó, một tiếng "loảng xoảng" vang lên. Tôi bàng hoàng nhìn thấy một bộ răng giả vừa rơi ra từ đầu giường của "đứa cháu" bé bỏng.
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
5 năm trước, Bùi Úc tốn bao công sức để hòa ly với ta. Sau khi đường ai nấy đi, vụ án năm xưa của thân phụ ta bị người ta lật lại. Ta vì thế mà bị giáng làm thứ dân, chịu cảnh lưu đày đến Yến Châu. Kể từ đó, phu quân cũ của ta phất lên như diều gặp gió, làm quan đến chức Thủ phụ đại thần. Năm năm sau, ta trở lại kinh thành. Vốn tưởng chuyện cũ đã qua, cầu nước chia đôi, đường ai nấy bước. Nào ngờ vị Thủ phụ đại thần kia lại ngang nhiên chặn đường ta ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Tầng dưới mới chuyển đến một bà mẹ đơn thân, cuộc sống của hai mẹ con nghèo túng đến thảm hại. Ban đầu, tôi chẳng mảy may động lòng trắc ẩn, thậm chí còn có chút hả hê trên nỗi đau của họ. Tôi sắp chết rồi, mà một kẻ không sống nổi như tôi thì chỉ muốn kéo cả thế giới này xuống mồ cùng mình. Thế nhưng đứa con gái nhỏ nhà họ lại rất quấn quýt với tôi. Mặc kệ vẻ mặt lạnh lùng xua đuổi, cô bé cứ thường xuyên lại gần, đưa cho tôi mấy viên kẹo: "Mẹ bảo chú tiêm đau lắm, chú ăn kẹo là hết đau ngay ạ." Tôi chỉ hừ lạnh, chẳng quan tâm đến lòng tốt rẻ tiền đó. Cho đến một đêm nọ, khu chung cư xảy ra một vụ thảm án kinh hoàng. Người mẹ bị ba tên côn đồ đột nhập, làm nhục đến chết ngay tại nhà, đứa con gái cũng bị chúng dìm chết một cách tàn nhẫn. Khốn nạn thay, vì chúng có giấy chứng nhận tâm thần nên pháp luật chẳng thể định tội. Nghe tiếng còi xe cảnh sát kêu inh ỏi dưới lầu, tôi ngậm viên kẹo trong miệng, mặt không cảm xúc lướt qua đám đông để đến bệnh viện lấy thuốc. Chẳng ai hay biết, trong ngực áo tôi đang giữ chặt một con dao sắc lạnh. Kẻ sắp chết như tôi vốn chẳng phải loại người lương thiện gì. Bản án t//ử hì//nh mà luật pháp không thể tuyên án được, thế thì cứ để tôi làm.
Lúc nghèo khổ nhất, ca ca đã bán ta một ngày tám trăm lần. Khi huynh ấy nghe ngóng được tin Hầu phủ đang ráo riết tìm kiếm muội muội thất lạc, ngay lập tức huynh ấy đã nảy ra một ý định táo bạo. "Liên Kiều, muội cứ vào Hầu phủ ở tạm hai ngày, đợi qua một thời gian ngắn nữa ca ca nhất định sẽ đến đón muội." Khi ta đang hớn hở ôm chặt lấy chân Hầu gia để giả vờ nhận thân nhân, thì ngay lúc ấy trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận kỳ quái. [Trùng hợp ghê, phản diện vừa thất tình đã tìm được em gái, tiếc là cô em này lại tới để lừa tiền.] [Đợi cô em bỏ trốn, hắn vừa cảm nhận chút hơi ấm đã bị vứt bỏ, sau này gặp lại chắc hẳn lòng nguội lạnh luôn.] [Chẳng sao cả, sự cứu rỗi thực sự của phản diện chính là nữ chính cơ.] Ta: ??? Nhận đúng anh ruột rồi sao? Huynh trưởng nuôi của ta ngồi xổm ở lỗ chó cửa sau suốt nửa tháng trời nhưng vẫn chẳng thấy ta đi ra. Lo lắng ta gặp chuyện chẳng lành, huynh ấy đành bấm bụng đi hỏi Hầu gia đòi người. "Cái đó... Hầu gia, có khi nào ngài có nhận nhầm muội muội rồi không?" Ta điên cuồng lắc đầu phủ nhận: "Không có! Tuyệt đối không có! Đây chính là ca ca của ta!"