Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
Tôi thích Thẩm Nghiên Bạch, cứ mải miết theo đuổi anh, từ phòng học đến sân vận động, từ năm mười tám tuổi cho đến lúc tốt nghiệp đại học. Về sau, để trốn tránh tôi, anh đã xin ra nước ngoài du học. Số tiền mua một tấm vé máy bay một chiều bằng cả một năm mẹ tôi vất vả dãi nắng dầm mưa bán hàng ngoài chợ. Tôi theo đuổi hết nổi rồi, cũng chẳng muốn theo đuổi nữa. Ngày hôm đó, tôi đứng ngoài sân bay suốt cả một buổi chiều, nhìn chiếc máy bay xé gió trên đỉnh đầu rồi khuất bóng thành một vệt trắng xóa. Tôi nghĩ đây hẳn là kết cục rồi, những người không cùng một thế giới thì vốn dĩ chẳng nên gặp lại nhau nữa. Nhưng tạo hóa trêu ngươi. Năm năm sau, tại đám cưới của một người bạn thân, tôi trót uống nhiều thêm vài ly, đến lúc mở mắt ra... Thẩm Nghiên Bạch đang ngủ ngay bên cạnh tôi.
Vào đúng ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau, Đoàn Triết đột nhiên nói anh ấy phải đến một nơi rất xa để mở công ty nhánh. Tôi ở nhà đợi anh tăng ca đến tận khuya. Ngái ngủ bò dậy từ ghế sofa, tôi vòng tay ôm lấy eo anh. Đầy lưu luyến, tôi nũng nịu nói: "Chúng mình sắp phải yêu xa rồi." Đoàn Triết không ôm lại tôi. Anh chỉ ừ một tiếng trầm thấp: "Ừ." Lúc đó, tôi vẫn chưa biết anh đang cố tình xa lánh mình. Thế nên sau đó tôi vẫn ngốc nghếch gọi cho anh không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, gửi cho anh không biết bao nhiêu tin nhắn. Cho đến tận khi tôi định chạy đi tìm anh, Đoàn Triết mới nói: "Đào Gia Nhạc, chúng ta chia tay đi." Tôi chỉ im lặng một lúc ngắn. Rồi cất tờ giấy chẩn đoán ung thư phổi vào lại ngăn kéo, ngoan ngoãn nói như trước kia: "Ừm, được thôi."
Ta là vị Thái tử phế vật chỉ có mỗi sắc đẹp. Thứ ta thích nhất chính là bắt nạt Trạng nguyên lang lạnh lùng cao ngạo — bắt hắn quỳ xuống lau giày cho ta, quỳ xuống đút cơm cho ta, quỳ xuống để ta... Cho đến ngày hôm đó, ta giẫm chân lên ngực hắn, cười đầy giễu cợt: “Chậc, một văn thần mà lại luyện được thân hình to lớn thế này? Nói đi, muốn lén quyến rũ ai?” “Ngươi đường đường là Trạng nguyên lang mà lại thích nam nhân. Chuyện này mà để thiên hạ biết được, chẳng phải ai cũng sẽ mắng ngươi một câu ghê tởm sao?” “Cũng chỉ có bổn Thái tử không chê ngươi, ngày nào cũng bắt ngươi hôn...” Khóe mắt Trạng nguyên lang Tiêu Mộ Tuyết đỏ lên. Ta vốn định cố tình trêu chọc hắn cho vui, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta lại nhìn thấy những dòng bình luận lướt qua: “Thái tử ngu ngốc này vẫn chưa biết Trạng nguyên lang là người của Cửu Hoàng tử sao?” “Trạng nguyên lang chịu khuất thân ở bên hắn, tất cả đều là để mở đường cho Cửu Hoàng tử. Đến lúc đó, tên Thái tử ngu ngốc này sẽ bị giáng chức, rồi bị ném vào khu Bát Đại Hồ Đồng...” “Nhân vật chính thụ, Cửu Hoàng tử, còn ba ngày nữa sẽ hồi kinh. Có kịch hay để xem rồi!” Mà trạng nguyên đang quỳ trước mặt ta, đôi mắt đỏ ngầu, lại cất tiếng hỏi: “Hôm nay không hôn sao?”
Năm thứ ba sau khi thiếu gia thật Giản Tinh qua đời trong một tai nạn. Một trận hỏa hoạn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại được Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tối tăm và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại dư thừa nhất trong cái nhà này. Tôi lập tức hiểu ra, bọn họ cũng sống lại rồi. Thế giới này thật lạnh lẽo, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống cự nữa. Nhưng ngay lúc tôi không ngừng rơi vào bóng tối vô tận. Lại được một ngọn lửa cuồng nhiệt ôm chặt lấy.
Ta mắc một căn bệnh rất kỳ lạ. Cơ thể ta thường xuyên tiết ra sữa, chẳng hề có quy luật, cũng không thể tự mình khống chế. Một nam nhân đường đường chính chính lại mang trên người chứng bệnh quái dị như vậy, ngay cả chính ta đôi khi cũng cảm thấy bản thân chẳng giống một nam nhân bình thường chút nào. Sau khi bị bán vào Tạ phủ, trở thành thư đồng bên cạnh vị thiếu gia nổi tiếng lạnh lùng xa cách, ngày nào ta cũng sống trong thấp thỏm bất an, chỉ sợ bí mật khó nói ấy vô tình bị người khác phát hiện. Ban đầu, ta còn nghĩ chỉ cần cẩn thận hơn một chút, chuẩn bị đủ khăn mềm và y phục thay thế, nhất định có thể tự mình xử lý sạch sẽ trước khi người khác nhận ra.
Nhà họ Vân bao đời nay làm nghề nuôi rắn. Theo lệ truyền từ đời này sang đời khác, con gái trưởng trong nhà đều phải được đưa đi gả trong quan tài hỷ, rồi tế lễ xác rắn nằm trong chiếc quan tài sắt. Vị hôn phu chuốc thuốc mê khiến tôi bất tỉnh, muốn tôi thay thế chị họ anh ta gả cho Xà Thần. Nhưng đến khi anh ta như ý cưới được cô chị như ý muốn thì lúc vén lớp trường bào đang quấn trên người chị ta lên... Anh ta lại hối hận, quỳ xuống đất cầu xin tôi, nói rằng anh ta chỉ muốn cưới tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới, khẽ nói: “Nhưng Xà Thần không đồng ý đâu.”
Năm thứ năm sau khi bạn trai qua đời, tôi gặp một người có ngoại hình giống hệt anh ấy. Kết thúc công việc, tôi chặn anh ta trong phòng họp: "Nếu anh chưa chết, tại sao năm năm qua không liên lạc với em?" Anh ta chỉnh lại cà vạt, nở nụ cười cợt nhả nhưng lại đầy xa cách: "Có vẻ cách làm quen này hơi lỗi thời rồi đấy. Cô Mạnh, hay là cô hiến thân luôn đi?" Tôi bỏ ngoài tai câu nói đó, vươn tay chạm nhẹ vào một chỗ hơi nhô lên phía sau sụn tai của anh ta. Anh ta cứng đờ người ngay lập tức. Tôi bật cười: "Sao thế? Ngoại hình giống nhau, giờ đến cả điểm nhạy cảm cũng giống nhau luôn à?"
Trước khi rời đi, em trai bán lại cho tôi con thú nhân hồ ly của nó với giá rẻ: "Con hồ ly này hoang dã lắm, em thích kiểu ngoan ngoãn hơn." "Dù sao anh với em giống hệt nhau, nó chắc chắn sẽ không nhận ra đâu." Tôi không có thú nhân, nên đành coi con thú nhân hồ ly này như bạn đời của mình. Thế nhưng cậu ta hết lần này đến lần khác từ chối sự đụng chạm của tôi: "Anh mà cũng xứng đến gần tôi sao? Anh hôi chết đi được." Đúng lúc tôi còn định ghé sát lại, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Tôi thật sự chịu hết nổi tên pháo hôi mặt dày này rồi. Nghèo rớt mồng tơi mà còn học người ta chơi trò giam cầm.] [Ngày nào cũng nhốt bé hồ ly của chúng ta ở nhà, bé hồ ly hận không thể cắn chết hắn.] [Hắn còn lấy cả tiền lương một tháng để mua thức ăn cao cấp cho bé hồ ly. Thế mà không biết bé hồ ly ghét đến mức nào, chắc đổ hết đi rồi nhỉ?] [Đến lúc nhân vật thụ chính của chúng ta từ nước ngoài trở về, bé hồ ly vừa nhìn thấy cậu ấy là mắt đỏ hoe, ngọt ngào hạnh phúc ở bên chủ nhân.] [Bé hồ ly nhận ra mình bị lừa, bèn cắn gãy chân tên pháo hôi này. Sau đó pháo hôi què chân, phải ra đường ăn xin.] Tôi sợ đến mức tay run lên, lập tức trả lại toàn bộ số thức ăn cao cấp. Ngay trong đêm, tôi lên mạng đặt mua một con thú nhân kém chất lượng nhưng bền bỉ.
Sau khi phá sản, tôi bị một tên biến thái âm u quấy rối. 【Bé con, anh nhặt được ly trà sữa em làm rơi, trên ống hút còn dính dấu son, muốn hôn quá…】 Tôi: 【Chuyển khoản tiền trà sữa đi, ly này 12 tệ.】 【Bé con, anh trộm áo khoác của em rồi, còn mùi hương của em, thích quá…】 Tôi: 【Áo này 300, nước hoa bán lại cho anh cũng được.】 Tên biến thái ngơ ngác: 【Em không sợ anh à? Có phải chỉ cần có tiền là ai cũng theo đuổi em được không?】 Ting — hắn chuyển cho tôi 52.000 tệ. Tôi lập tức trả lời: 【Chồng ơi.】 Tên biến thái: 【?】