Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
Tôi giả vờ làm gay để lừa học thần viết hộ tiểu luận. Sau khi kéo anh ta vào danh sách đen. Anh ta không cảm xúc gửi tới địa chỉ IP máy tính của tôi. "Cậu cũng ở Đại học Lan Châu sao?" "Tốt nhất là cậu nên cầu nguyện đừng để tôi bắt được đi." "Nếu không, tôi sẽ 'làm' chết cậu luôn."
Tôi là một người song tính có nhu cầu sinh lý cực cao. Đang chuẩn bị tâm trạng sung sướng bên ông chồng liên hôn thì anh chồng đột nhiên thông báo cho tôi một tin sét đánh. Chồng tôi đột ngột qua đời do tai nạn. Ngay lúc tôi đang sụt sùi rơi lệ vì bỗng chốc trở thành góa phu, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên hàng loạt dòng bình luận bay. [Thương bé nam phụ ngốc nghếch này quá đi mất.] [Thật luôn ý, cậu ấy đâu có biết thực chất thằng công chính kia giả chết rồi đi bầu bạn với thụ chính đang mắc bệnh nan y kia đâu. Đợi mà xem, một năm sau thụ chính hẻo, kiểu gì thằng đấy cũng vác cái mặt về.] [Sao thằng công chính tởm thế không biết? Vừa muốn liên hôn, vừa muốn giữ người yêu cũ, được voi đòi Hai Bà Trưng, ọe.] [Ê ê, mấy ní có thấy ông anh trai của công chính trông đẹp trai hơn hắn ta gấp tỷ ần không?] [Tui đề nghị bé nam phụ hãy thừa kế tài sản của thằng công chính cùng với cả... ông anh trai của hắn ta nữa, ai tán thành, ai dám phản đối?] Giữa làn nước mắt nhạt nhòa, tôi khẽ liếc nhìn người đàn ông thanh lãnh, tuấn tú đang đứng trước mặt, khẽ nuốt nước bọt một cái.
Bạn trai tôi thanh tâm quả dục. Nhưng tôi lại là kiểu “làm màu” có nhu cầu cao, lúc nào cũng dính lấy anh nũng nịu đòi hôn, lời nói ái ân bay đầy trời. Tôi luôn nghĩ chúng tôi là một cặp đôi bù trừ cho nhau. Cho đến một ngày, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận: [Cái tên nam phụ làm màu này đúng là phiền chết đi được, đầu óc toàn thứ đen tối, người ta là công chính chuẩn bị đi họp rồi mà còn bị kéo ra hôn hít! Không phải phá đám thì là gì!] [Nhờ có cậu ta làm nền, mới càng làm nổi bật tầm quan trọng của cặp công–thụ chính thức, đúng chuẩn tri kỷ linh hồn.] [Nam phụ cũng đáng thương, đắc tội quá nhiều người. Sau khi cha mẹ qua đời thì hoàn toàn không đấu lại đám cáo già trong công ty, lại còn chọc giận công chính, cuối cùng bị ép nhảy lầu, chết thảm…] [Cũng tại hắn ngu xuẩn lại độc ác, đáng đời.] Tôi sợ đến mức lập tức dừng lại. Tống Tri Niên lại hơi nghi hoặc, giọng trầm thấp: “Sao không hôn nữa?”
Tôi và đối tượng xem mắt x/á/c định qu/an h/ệ sau chưa đầy một tuần, anh ta đã đề nghị dọn về sống chung. Bạn thân tôi thấy chuyện này chẳng đáng tin chút nào: "Thằng cha này chắc chắn không ham tiền thì cũng ham sắc, chia tay đi." Nhưng sau khi tận mắt thấy anh người yêu vừa giàu vừa đẹp của tôi, cậu ta lại nhíu mày: "Nhìn thế này không giống hạng hám tiền hám sắc... Chẳng lẽ là một tên bi/ến th/ái?" Chưa kịp nghiền ngẫm cho ra lẽ, tôi và Ngụy Duật Thương đã dọn vào ở cùng nhau. Về sau, Ngụy Duật Thương đ/è tôi xuống, vỗ mạnh vào đùi tôi một cái, nghiêm giọng ra lệnh: "Khép lại." Tôi x/ấu hổ làm theo.
Để có được nam thần của trường, tôi đã lập ra một kế hoạch đếm ngược bảy ngày để giam giữ anh. Đến ngày cuối cùng… tôi lại mềm lòng. Nhưng ngay ngày hôm sau khi từ bỏ kế hoạch, tôi bị bỏ thuốc mê, khi tỉnh dậy thì trước mắt chỉ còn một mảng tối đen. Trong bóng tối, chỉ có gương mặt thanh nhã như ánh trăng của nam thần hiện lên rõ ràng dưới ánh nến. “Bé ngoan, đừng động, sắp xong rồi.” Xa hơn một chút, trên bức tường được ánh đèn rọi sáng… toàn là ảnh của tôi.
A Tỷ thân thể yếu ớt, đạo sĩ bảo, phải tìm người mệnh cứng đến trấn yểm. Họ tính đi tính lại, cuối cùng điểm chỉ vào ta - đứa từ lúc lọt lòng đã bị đưa lên núi. Ngày Đại ca đến đón, hắn dặn dò ta không được bắt nạt A Tỷ. 'Lâm Lang, đưa ngươi lên núi là bất đắc dĩ, ai bảo ngươi đần độn? Ngươi nhớ kỹ, về nhà không được ăn hiếp chị gái.' Ta ngơ ngác nhìn hắn. Hừ, hắn mới là kẻ ngốc. Bà lão tóc hoa râm đang bám trên lưng hắn, chẳng lẽ không nặng sao? Về sau, cả nhà họ quỳ gối trước mặt ta, khóc lóc van xin cứu mạng. Ta chớp mắt, mặt mày ngơ ngẩn. Cứu mạng? Nhưng chẳng phải các ngươi vẫn bảo... ta là đồ ngốc sao?
Năm thứ tám trở thành chim hoàng yến được đại lão nuôi dưỡng, tôi bất ngờ xuyên về hơn mười năm trước. Tôi mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, mờ mịt lang thang trên đường. Khoảnh khắc nhìn thấy Du Hoài thời niên thiếu, tôi lập tức nhào vào lòng cậu ấy, làm nũng than khổ. Nhưng cậu ấy không ôm tôi như thường lệ. Tôi bị đẩy mạnh ra. Cậu ấy ghét bỏ phủi phủi quần áo của mình. Thấy tôi lại muốn dán tới, cậu ấy cảnh giác lùi về sau một bước, giọng nói lạnh lùng đầy bài xích. Cậu ấy nói: “Tôi không có tiền.” Ánh mắt quét qua người tôi một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi. “Không tìm người bao.” Không ngờ, tôi theo Du Hoài Thời gần mười năm, lại thất sủng theo cách này.
Tôi là tiểu thiếu gia được nuông chiều nhất trong nhà. Năm đó, lúc thân thể suy nhược nhất, tôi phải ngồi trên xe lăn, tình cờ lần đó lại gặp Lâu Phóng. Hắn buông một câu lạnh tanh: “Nhờ cậu nhặt có quả bóng thôi mà... À, cậu bị què à? Xin lỗi nhé.” Câu ấy đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Từ đó, tôi giữ hắn bên mình, những năm qua tùy ý sai khiến, muốn làm gì thì làm, chẳng nể nang gì. Cho đến khi trước mắt tôi bỗng hiện ra những dòng chữ chói lòa: [Tên pháo hôi này còn chưa biết mình sắp chết đến nơi rồi à. Công chính của chúng ta sắp được nhà họ Hoắc nhận về, đến lúc đó quyền thế ngập trời, mọi uất ức năm xưa... nhất định trả lại gấp bội.] [Chưa hết, sau này để tỏ lòng với thụ chính, công chính còn đánh hắn một trận rồi đuổi ra khỏi nhà. Kết cục là hắn lưu lạc phong trần, bị người ta…] [Nghĩ đến cảnh hắn sau này không chịu nổi, bị người ta đánh đập là thấy hả dạ rồi!] Tôi giật mình, vội rút tay lại khỏi chiếc vòng cổ đang định đeo lên cổ Lâu Phóng. Hắn cau mày: “Không chơi nữa à? Lúc nãy chẳng phải còn bắt tôi rên cho em nghe sao?”
Người tôi thầm mến bấy lâu – nam thần lạnh lùng của trường – cuối cùng cũng… sụp đổ hình tượng. Trong đoạn video lan truyền trên mạng, anh ấy mặc áo ba lỗ, đội mũ bảo hộ, ngồi xổm trước cổng công trường ăn cơm hộp. Khi bị phỏng vấn, anh tức giận mắng: “Thần kinh à? Năm triệu thì làm được gì? Đến một chiếc siêu xe nhìn cho ra hồn cũng chẳng mua nổi!” Cả trường lập tức ồ lên cười nhạo bảo anh là kẻ ham hư vinh, thích khoe mẽ, là một “thiếu gia hàng giả” toàn thân là hàng nhái. Nhưng tôi lại lặng lẽ vung tiền theo đuổi anh ấy. Bị cả trường cười là “đồ ngốc có tiền”, yêu mù quáng, không tiếc tiền vì trai đẹp. Tôi chỉ âm thầm cầu mong nhà mình đừng phá sản, để tôi có thể ở bên Tiêu Việt mãi mãi. Cho đến một ngày, tôi tham gia tiệc từ thiện… Và tận mắt thấy Tiêu Việt tiện tay quyên góp bảy mươi triệu, tôi chỉ biết đứng chết trân tại chỗ – há hốc mồm, cứng cả người.
Tôi để lại một dòng bình luận dưới video quảng bá của dàn "nam thần cao 185cm" thuộc Tổng cục Du lịch: 【Anh ngoài cùng bên trái có thể hôn môi không? Nếu được thì tôi xách vali đi luôn đây.】 Tài khoản chính chủ phản hồi: 【Rất tiếc, anh ấy nói không thích con gái.】 Tôi nghe xong còn phấn khích hơn: 【Tôi là nam! Tôi là nam mà!】 Ai ngờ ngày hôm sau tôi nổi lềnh bềnh khắp cõi mạng, chỉ vì tài khoản đó rep lại: 【Anh ấy bảo có thể hôn, đang đợi bạn ở ga tàu cao tốc, mau đến đây nhé~】 Cư dân mạng cả nước đều bật chế độ hóng, thi nhau hối thúc tôi mau lên đường. Tôi vừa xuống tàu cao tốc, chẳng may vấp một cái quỳ sụp hai gối xuống đất, mặt va thẳng vào...tiểu đệ của nam thần... Anh khẽ cười một tiếng, giọng điệu thong dong: "Chẳng phải em bảo muốn hôn môi sao? Sao lại tìm sai chỗ thế này?"