Tôi đến bệnh viện khám dạ dày, bác sĩ cầm tờ siêu âm B run tay nói: “Cậu… cậu mang thai rồi!” Tôi đập mạnh một tát xuống bàn: "Nói bậy! Ông đây là Beta, lấy đâu ra con?!" Bác sĩ nuốt nước bọt: "Chắc chắn là... bố đứa bé là một Enigma cấp cao nhất, đã cưỡng ép khoang sinh sản của cậu phát triển lần hai." Mắt tôi tối sầm. Cả Bắc Kinh chỉ có một Enigma như vậy. Ngoài hắn ra… còn ai nữa. Nhân lúc bác sĩ không chú ý, tôi liền bò xuống khỏi giường khám. Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
Ôm bụng bầu bỏ trốn đã hai năm, đúng lúc này cậu lại phát hiện mình mắc bệnh nan y. Trong cơn tuyệt vọng, cậu quay về thành phố Tây tìm gặp cha của đứa trẻ. Cửa vừa mở ra, không khí như đông cứng lại. Người đàn ông ấy đứng đó, cao ngạo nhìn xuống, ánh mắt nhìn cậu lạnh lẽo như đang nhìn một vật c//hết không hơn không kém. "Tống Hạ, cậu im hơi lặng tiếng biến mất suốt hai năm trời, dựa vào cái gì mà nghĩ rằng tôi sẽ giúp một thằng góa phụ nam không thân không thích, bị hạng chó má nào đó đánh dấu, lại còn sinh ra loại dã chủng này hả?"
Nam chính là của nam phụ. Ngày tôi nhận ra mình thích người anh em tốt, tôi đã “thức tỉnh”. Anh ấy là nam chính trong một câu chuyện ngọt sủng, còn tôi chỉ là nam phụ pháo hôi. Sau này, anh sẽ vì nữ chính mà trở mặt thành thù với tôi. Cuối cùng, anh gia đình viên mãn, còn tôi thì chết thảm. Hệ thống khuyên tôi nên thu lại tình cảm, bo bo giữ mình. Nhưng tôi thì không.
Em chồng tôi mang thai trước khi cưới, lại nhất quyết giữ đứa bé. Mẹ chồng bảo vợ chồng tôi cho em ấy mượn chứng minh thư và thẻ bảo hiểm xã hội, rồi nói với người ngoài đây là con của chúng tôi. Nhưng đứa bé thì không cần chúng tôi chăm, ông bà nội sẽ nuôi. Chuyện như vậy, dĩ nhiên tôi không chấp nhận. Cãi vã mãi không xong, tôi tức quá bỏ về nhà mẹ đẻ. Điều kỳ lạ là một ngày nọ, bụng dưới tôi đau quặn không chịu nổi, phần dưới cơ thể máu chảy ồ ạt không ngừng. Đêm đó vào viện, tôi nôn thốc nôn tháo ra sàn, thứ nôn ra tựa như nước đen ngòm, lẫn lộn vô số thứ giống sợi tóc vụn. Tôi và mẹ hoảng hốt, người dì cùng phòng bỗng bước tới, tay cầm chiếc vòng bạc, dùng hết sức cà lên trán tôi. Triệu chứng khó chịu lập tức biến mất, dì ấy trầm giọng nói: "Con bị người ta chơi bùa rồi!"
Tôi là nữ chính trong một câu chuyện ngược tâm, tái sinh về thời cấp ba. Lớp học bỗng đón nhận hai học sinh chuyển trường kỳ lạ. Một người lạnh lùng thông minh, thi cử luôn đứng đầu một cách áp đảo, nhưng kiên nhẫn giảng bài cho tôi từng li từng tí. Một người vẻ ngoài hung dữ, khí chất khiến cả lớp phải dè chừng, nhưng ngày ngày đều mang đồ ăn vặt tự làm đến cho tôi. Chúng tôi trở thành bạn thân thiết nhất. Cho đến một ngày, khi đi ngang qua con hẻm nơi tôi từng gặp nam chính kiếp trước, định bước nhanh qua đi thì bỗng nghe thấy tiếng thì thầm bên trong: - Chính là thằng khốn này kiếp trước bắt nạt con gái chúng ta hả? - Hừ, lần này không đánh cho hắn thập tử nhất sinh thì tao đổi họ theo hắn! - Nói gì thế, đánh người là phạm pháp đấy. - Nghe em này, đoạn đường này không có camera. Kéo thẳng hắn ra hồ chứa nước, buộc đá chìm xuống đáy là xong. - Vẫn là em thông minh, mẹ của con mình. - Thôi nhanh lên, bố của con mình. Tôi: ??? Đợi đã... Đứa con các người nhắc tới... không lẽ là tôi?
Bạn cùng phòng lạnh lùng của tôi là một kẻ tiêu chuẩn kép. Cậu ấy mắc chứng sạch sẽ quá mức, vậy mà ngày nào cũng tự tay giặt quần áo bẩn cho tôi. Không cho người khác đụng vào giường của mình, lại dung túng để tôi lăn lộn trên đó. Tôi cứ tưởng hai đứa đang âm thầm thích nhau, nên cố nén xấu hổ đi tỏ tình. Nhưng Tống Yến Châu lại sững người: "Tớ là trai thẳng, chẳng phải hai chúng ta chỉ là anh em tốt thôi sao?" Tôi thấy mất mặt, lặng lẽ tránh xa cậu ấy. Không còn ăn cơm cậu ấy mang về cho nữa. Cũng không ngủ trên giường của cậu ấy. Khi cậu ấy muốn chăm sóc tôi như trước, tôi đều tuyệt tình từ chối. Cho đến một ngày, tôi đi chơi với đứa em họ cả ngày trời, tận khuya mới về đến ký túc xá thì bị cậu ấy chặn ngay góc tường. Gương mặt đẹp trai đầy vẻ ghen tuông, giọng nói mang theo sự van nài: "Xin cậu, đừng ở bên thằng tóc vàng đưa cậu về nữa." "Bảo bối, cậu không thể không cần tớ. Tớ đã ở bên cậu từ năm mười tám tuổi rồi, cậu chỉ có thể là của tớ."
Vào ngày giao thừa, tôi đi nhờ xe để về quê. Cả xe đang lim dim nghe truyện audio thì bác tài xế đột nhiên gọi tôi: “Cô gái ơi, điện thoại tôi mất sóng rồi, cô tra giúp tôi xem cái đường hầm này rốt cuộc dài bao nhiêu thế?” “Sao vậy chú?” Tôi lấy điện thoại ra, load mãi mà chẳng mở nổi bản đồ. Giọng bác tài xế có chút run rẩy: “Tôi cảm giác mình chạy cũng được nửa tiếng rồi đó? Sao mãi vẫn chưa ra khỏi hầm vậy?”
Năm tháng cuồng nhiệt nhất. Sếp bị bỏ thuốc, là trợ lý đặc biệt, tôi leo lên giường anh. Dù lật tung trời đất, sếp cũng không phát hiện ra kẻ đó là tôi. Tôi tưởng mình giấu kín. Ai ngờ vài tháng sau... Bụng tôi to lên...
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.