Tôi cùng chồng đi thuyền ngắm cảnh, không ngờ anh ấy mải chụp ảnh rồi trượt chân rơi xuống nước. Tôi tìm đến một bà lão chuyên vớt x/ác, nhưng bà ta lại đưa ra điều kiện: vớt được th* th/ể rồi thì phải để x/ác chồng tôi ở lại với bà một đêm. Tôi tức đi/ên, lao lên định đá/nh bà lão. Bà ta chỉ kh/inh khỉnh nói: "Muốn vớt x/ác thì phải theo quy củ. X/ác nữ không nhận, x/ác nam thì để lại qua đêm."
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
Sau khi thiếu gia thật trở về. Tôi, một thiếu gia giả bị câm, sắp bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng thiếu gia thật lại ngoan ngoãn nói: “Bố mẹ, để Chúc Thanh ở lại đi, cậu ấy đáng thương lắm.” Bố mẹ vui mừng vì sự lương thiện của thiếu gia thật. Tôi cũng vội vàng dùng ngôn ngữ ký hiệu cảm ơn hắn. Về sau… Thiếu gia thật ép tôi xuống giường. Tôi bị câm, không nói được, chỉ có thể run run dùng tay ra hiệu mắng hắn là đồ khốn. Rõ ràng hắn hiểu ngôn ngữ ký hiệu. Thế mà lại cố tình giả ngây giả ngô: “Gì cơ? Còn muốn thêm một lần nữa?” Tôi: ?
Người chồng Alpha chán ghét tôi. Trong kỳ phát tình, anh ta xem tôi như một món quà để lấy lòng đối tác làm ăn. Không chịu nổi sự sỉ nhục ấy, tôi đã gieo mình từ tầng cao nhất xuống. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay trở lại căn phòng khách sạn trước lúc chết. "Đừng giãy giụa nữa. Ngụy Tề Thanh đã nói rồi, cho dù tôi làm cậu mang thai, hắn cũng chẳng để tâm đâu." Tôi dùng hết sức chặn cửa phòng tắm, nghiến răng bấm gọi cho Lương Cánh Nghiêm. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh nhạt: "Thẩm Hoài?" Tôi nuốt xuống tiếng thở dốc, khẽ khẩn cầu: "Chú nhỏ... cứu cháu với."
Từ nhỏ đầu óc tôi đã không nhanh nhạy. Lần nào làm bài cũng lén chép bài tập của cậu bạn thanh mai trúc mã nhà bên. Cho đến một lần…. Tôi chép quá tay nên bố cậu ấy thành bố tôi. Mẹ cậu ấy thành mẹ tôi. Nhà cậu ấy… thành luôn nhà tôi. Bố ruột của tôi bị mời lên trường. Ông nhìn bài văn của tôi, tức đến mặt xanh lét: "Bảo con viết về gia đình mình, sao con lại viết nhà Giang Chấp? Con định làm con trai nhà họ Giang à?" Bảy năm sau. Tôi nhìn vòng eo săn chắc cùng cơ bụng của Giang Chấp, âm thầm nghĩ: Bố chồng cũng là bố. Mẹ chồng cũng là mẹ. Làm con trai nhà họ Giang… Cũng không thiệt.
Vì tiền, tôi theo một lão đại gia giàu có về nhà. Khi con trai ông ta từ trên lầu bước xuống, tôi sững người. Đó là người tôi từng thầm yêu suốt thời niên thiếu. Giang Tứ Ngôn dập tắt điếu thuốc giữa kẽ tay, nhìn tôi rồi cười lạnh. "Money boy mới mà ông tìm được, là cậu ta à?" P/s: Money boy viết tắt là MB, dùng để chỉ "trai bao" (nam giới hành nghề mại dăm)
Em trai tôi thi đại học xong. Mẹ bắt tôi mặc sườn xám đi đón nó. “Xin con đấy, đi thay mẹ đi, giờ mẹ thật sự không rảnh.” “Thời khắc thế này, khí thế nhà họ Trần chúng ta đi đón người không thể thua được!” Bất đắc dĩ, tôi đành lôi “chiến bào” mẹ chuẩn bị ra. Tối hôm đó, bạn học của em trai gọi điện cho nó. “Anh em tốt, anh trai tao vừa gặp chị gái mày đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Mày có thể đẩy WeChat của chị mày cho anh tao không?” “Anh tao nói rồi, nếu xin được thì sẽ mua cho tao một cái laptop Alienware.” Em trai tôi ngơ ngác. “Gì cơ? Tao làm gì có chị gái, tao chỉ có anh trai thôi mà.”
Thằng bạn nối khố vừa về nước hình như đã trúng tiếng sét ái tình với vợ tôi mất rồi. Nó cứ dăm ba bữa lại hẹn tôi ra ngoài, lần nào cũng bày ra vẻ mặt quan tâm rồi hỏi: "Chị dâu không giận đấy chứ?" Trông chẳng khác nào mấy đứa trà xanh đang cố tình chia rẽ tình cảm vợ chồng nhà người ta. Về sau, tôi và vợ ly hôn trong hòa bình, thế mà nó vẫn cứ xoay quanh tôi như chong chóng. Hình như… có gì đó sai sai ở đây thì phải?
Hệ thống bắt tôi phải chinh phục nam chính. Nhưng ngày nào tôi cũng chỉ nghĩ đến việc tìm cậu bạn nghèo khó, trầm mặc ít nói để chực ăn. Cậu bạn nghèo đến mức không đủ tiền ăn ở căn tin, nhưng tay nghề nấu nướng lại cực kỳ siêu đẳng. Cơm hộp cậu tự làm ngon hơn hẳn mấy suất ăn nhạt nhẽo của trường quý tộc. Thế là vào giờ nghỉ trưa mỗi ngày, tôi đều không quản ngại khó khăn, bưng khay cơm ngồi đối diện cậu, nhìn chằm chằm rồi nói: "Chào cậu, cho mình ăn một chút nhé." "Chào cậu, mình lại ăn một chút đây." "Chào cậu, mình lại lại ăn thêm một chút nữa." Cho đến khi hệ thống xuất hiện, phát ra tiếng kêu chói tai bên tai tôi: "Tôi bảo cô đi chinh phục thái tử gia giới thượng lưu, cô ngày nào cũng tìm tên nghèo kiết xác này để chực ăn là có ý gì? Hơn nữa, tên này chính là phản diện bệnh kiều trong tương lai, cô có biết hắn đáng sợ thế nào không?" Tôi kinh hãi biến sắc, đau lòng gắp trả lại mấy miếng thịt kho: "Chào cậu, mình ăn ít lại một chút." Ánh mắt phản diện tối sầm lại, thận trọng lên tiếng: "Xin hỏi, cậu đã chán tôi... hay là chán món ăn của tôi rồi sao?" Hệ thống: ???
Tôi là thiếu gia giả, từng dùng tiền để ép buộc và nhục mạ thiếu gia thật suốt 3 năm trời. Sau khi thân phận bị vạch trần, để trả thù, hắn đã vứt tôi về một vùng nông thôn hẻo lánh để "chuộc tội". Trong núi có rất nhiều kẻ xấu. Tôi từ nhỏ đã có làn da trắng trẻo, đầu óc lại không được thông minh nhạy bén, đã thế còn là người lưỡng tính. Rơi vào bước đường cùng, tôi đành tiếp cận anh chàng sa cơ lỡ vận đẹp trai nhất làng. Ngày ngày tôi đều làm nũng và bám lấy anh, thì thầm những lời mật ngọt bên tai anh. 3 tháng sau, thời hạn chuộc tội kết thúc, thiếu gia thật đích thân về nông thôn để "thăm nom". "Kỷ Phồn Chu, đã biết sai chưa..." Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, chờ đợi một lời cầu xin tha thứ từ tôi. Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là cảnh tôi đang nép mình vào lồng ngực một người đàn ông, há miệng ăn từng hạt lựu đã được bóc sẵn. Kỷ Thời Duật tức đến đỏ mắt, hùng hổ lao tới. Hắn nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Cái bụng của cậu là thế nào vậy hả?!" Anh chàng kia mạnh bạo quá, làm cái bụng nhỏ của tôi vô tình to lên một vòng rồi.