Tôi đã giấu một bí mật suốt bảy năm, và nó bị bại lộ tại bữa tiệc mừng công chỉ vì một miếng thịt cừu. Đội trưởng nhiệt tình múc một muỗng thịt cừu cho tôi: "Thử đi, món tủ của “Lão Trần Ký” đấy!" Khoảnh khắc miếng thịt chạm vào miệng— tôi nếm được nỗi sợ hãi cuối cùng của ba người phụ nữ trước khi bị phân xác. Và ông chủ quán đang cười hỏi tôi: "Bác sĩ pháp y Trần, mùi vị thế nào?"
Tôi sống nhờ ở nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiễn vốn chẳng dính dáng gì đến nhau. Ở công ty, anh ấy là sếp trực tiếp của tôi, tôi là một trong những trợ lý của anh ấy. Tan làm, anh ấy là con trai bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu cực kỳ ít giao lưu. Thế nhưng một ngày nọ, chúng tôi kết hôn. Anh ấy: "Anh không còn trẻ nữa, em lại hiểu rõ gốc gác, là lựa chọn tốt." Tôi cười, giấu đi tâm tư: "Vậy chúng ta cùng có lợi thôi." Cho đến khi tin đồn tình cảm giữa tôi và thư ký lan rộng khắp nơi. Vị đại gia giới Hong Kong vốn kiêu kỳ lạnh lùng đột ngột xông vào phòng thư ký. Trước ánh mắt mọi người, tự tay đút bánh vào miệng tôi: "Vợ tôi gần đây có thai rồi, thường ngày nhờ mọi người quan tâm giúp. Bữa trà chiều hôm nay, tôi bao."
Hạ Minh Châu là anh trai kế của tôi. Tôi hận anh ta lừa gạt mình, cướp mất sự quan tâm của mẹ dành cho tôi, từ nhỏ đã tìm đủ cách sỉ nhục anh ta. Ở bên ngoài, anh ta là thiên chi kiêu tử, nam thần học bá của trường. Nhưng ở nhà… Cùng lắm cũng chỉ là kẻ hầu hạ, lau chân cho tôi mà thôi. “Đừng tưởng ở trước mặt mẹ tôi nói tốt cho tôi vài câu thì tôi sẽ thích anh.” “Nếu không nhờ tiền của nhà họ Lâm, bố con anh đã phá sản, lưu lạc đầu đường xó chợ từ lâu rồi!” “Anh nhớ cho kỹ, người thừa kế nhà họ Lâm là tôi. Còn anh… chẳng qua chỉ là con chó hoang ven đường!” “Đừng có ôm mấy suy nghĩ không nên có.” Tôi bịt mũi, vẻ mặt ghét bỏ, dùng chân đá nhẹ lên vai anh ta. “Cái pheromone rách nát này khó ngửi chết đi được. Cút.” Tôi vốn tưởng anh ta sẽ biết điều mà an phận. Không ngờ chỉ mới vài ngày tôi không dạy dỗ, anh ta đã học được cách mách lẻo với mẹ tôi! Sau một lần nữa bị anh trai kế đem chuyện tôi thức trắng đêm ở quán bar ra uy hiếp sẽ đi tố cáo… Tôi nổi điên đẩy anh ta ngã xuống giường. Lúc đang cởi quần áo, chuẩn bị sỉ nhục anh ta thật nặng… Trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận trôi nổi. [Thằng em trai kế này biến thái thật đấy. Nam chính vẫn chưa thoát khỏi gia đình tái hôn à?] [Đừng vội, định mệnh của nam chính sắp xuất hiện rồi. Đợi bé Omega định mệnh giúp anh ấy giành được cổ phần công ty, thằng em trai kế chỉ có nước vào tù khóc hận thôi.] [Mẹ của thằng em kế trên đường đi cầu xin thay nó thì gặp tai nạn xe cộ qua đời. Tai họa này chuẩn bị nhận kết cục nhà tan cửa nát nhé.] [Ôi~ đứa em trai ngu ngốc của chúng ta…]
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Em trai tôi được cả nhà nâng niu như báu vật trong lòng bàn tay. Bố mẹ yêu thương em trai, người ngoài tung hô em trai. Còn tôi… Chỉ là chiếc lá xanh dùng để làm nền cho viên ngọc quý. Ít ai hỏi han, cũng chẳng mấy ai để ý. Tôi thuê một gã trai bao, bỏ thuốc, giấu sẵn camera. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ chờ em trai thân bại danh liệt. Nhưng đúng lúc ấy… Cửa phòng bị đá văng ra. Gã trai bao kia bị ném thẳng ra ngoài. Một bàn tay nắm lấy cà vạt tôi, mạnh bạo kéo tôi vào trong phòng. Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Anh muốn hủy hoại em sao?” “Vậy thì… Phải đích thân ra trận mới được.”
Tình nhân nhỏ mà tôi nuôi đang quỳ dưới chân tôi, ôm chặt lấy chân tôi khóc suốt cả ngày. Cậu ấy khóc từ sáng đến tối, miệng chỉ lặp đi lặp lại: “Hắn quay về làm gì? Hắn không có tình nhân của riêng mình sao? Rốt cuộc khi nào anh mới ly hôn?” Hình như ông chồng liên hôn của tôi thất tình rồi. Hắn sắp chuyển về đây ở. Đêm nào tôi cũng chẳng dám ngủ, sợ hắn nổi hứng bắt tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Tình nhân của hắn có cần dỗ dành hay không, tôi không biết. Nhưng tình nhân của tôi thì phải dỗ. Toàn bộ sức lực của tôi… Cũng phải để dành cho tình nhân của tôi nữa.
Làm người tình bí mật của Phó Diệp suốt sáu năm. Anh nâng đỡ tôi, chiều chuộng tôi thành một con chim hoàng yến kiêu kỳ trong giới giải trí. Ai ai cũng nghĩ là tôi bám được kim chủ rồi còn không biết điều. Nhưng khi đêm khuya yên tĩnh. Phó Diệp ép tôi vào góc tường, giọng trầm thấp mang theo ý dỗ dành: “Vẫn chưa chịu công khai sao?” “Hay là… tôi quá không thể mang ra ngoài cho người khác biết?”
Đại ca của bọn tôi mắc chứng rối loạn lưỡng cực, mỗi lần phát bệnh thì người bên cạnh kiểu gì cũng bị liên lụy. Chỉ riêng tôi là ngoại lệ. Bởi vì công việc của tôi chính là mỗi ngày nhắc anh ấy uống thuốc. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm, nhưng anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Cho dù lên cơn, anh cũng chỉ cuộn người nằm trên đùi tôi. Chờ bình tĩnh lại rồi mới khẽ bảo tôi rời đi. Cho đến một lần nọ, tôi phải đi xử lý một vụ rất khó giải quyết. Khi quay về, đại ca đã ngủ mất trên sofa phòng khách. Người tôi dính đầy máu bẩn, không dám lại gần, chỉ đành rón rén tắt đèn rồi định lặng lẽ rời đi. Ai ngờ phía sau bỗng có một người đè sát lên. Năm ngón tay anh chen vào kẽ tay tôi. Sức lực mạnh đến mức bất thường. Giọng tôi run cả lên: "Đại...đại ca, anh uống thuốc chưa?" Anh khẽ bật cười trầm thấp: "Chưa." "Thuốc của tôi…" "Chẳng phải vừa mới về nhà rồi sao."
Tôi là thiếu gia giả được nuông chiều từ bé đến lớn. Ngày thiếu gia thật trở về nhà, tôi ăn diện thật xinh đẹp. Chỉ muốn để lại cho người anh trai chưa từng gặp mặt này một ấn tượng tốt. Nhưng đầu óc tôi bỗng choáng váng, đổ cả cốc nước lên người anh. Mặt tôi lập tức trắng bệch: “Em… Em không cố ý…” Những tiếng bàn tán khe khẽ xung quanh, cùng ánh mắt kinh ngạc của bố mẹ khiến tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Về sau, chuyện như vậy cứ lặp đi lặp lại. Thiếu gia thật luôn bị tôi bắt nạt. Trong đầu có một giọng nói hỗn loạn vang lên không ngừng: “Mày là pháo hôi độc ác, mày là pháo hôi độc ác…” Tôi sợ hãi vô cùng, thậm chí còn tự rạch tay mình để cố giữ tỉnh táo. Cho đến khi thiếu gia thật gỡ tay tôi ra, ném con dao đi. Âm thanh trong đầu bỗng chốc biến mất. Tôi bật khóc, nắm chặt lấy tay anh: “Anh ơi…” “Cứu em với…”
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.