Bạn đã bao giờ nghe đến "cáo trạng âm" chưa? Hồi nhỏ không hiểu, ông nội bảo: "Là những lẽ phải không được phân định ở dương gian, thì đi xuống âm phủ mà nói." Câu chuyện này để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Vì thế, hôm nay tôi đã viết nó ra.
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Ta bẩm sinh mắc chứng ly hồn, không biết khóc, không biết cười, cũng chẳng hiểu thế nào là vui buồn. Ngày Y Cốc bị thảm sát, ta đến cả chớp mắt cũng không, chỉ lặng lẽ tiếp tục nghiền nát cỏ đoạn trường trong tay. Sư muội vừa khóc vừa mắng ta không có trái tim. Cho đến khi ta cứu được một nam nhân trọng thương, dùng y thuật nối lại mạng sống cho hắn. Nửa tháng sau, người của Đông Cung đến tìm ân nhân cứu mạng Thái tử. Sư muội giật lấy khối ngọc bội còn dính máu trong tay ta, quỳ rạp xuống đất. "Chính dân nữ đã cứu Thái tử điện hạ." Ta không động đậy, chỉ ngẩng đầu nhìn những hàng chữ đen đang dần hiện rõ giữa không trung. 【Nữ chính xuyên không đúng là lợi hại! Cướp luôn công lao của nữ phụ, sắp được làm Thái tử phi rồi!】 【Nữ phụ vốn là con quái vật không có tình cảm. Sư phụ chết mà còn bình thản nghiền thuốc. Trong nguyên tác, cuối cùng bị Thái tử biến thành nhân trệ, đúng là đáng đời!】 Ta nghiền nát cỏ độc trong tay, khóe môi khẽ cong lên. Công lao... có thể cướp. Nhưng nếu không có máu đầu tim của ta làm thuốc dẫn... Thì con cổ trùng phệ tâm đã được gieo trong tâm mạch của Thái tử, sáng mai sẽ khiến hắn thất khiếu chảy máu mà chết.
Tôi là người song tính, vì vấn đề cơ thể nên bác sĩ khuyên tôi nên tìm một bạn trai. Tôi lấy hết can đảm tỏ tình với Lục Trầm, ai dè lại bị anh từ chối thẳng thừng. Thế là tôi lên mạng đăng bài tuyển chồng. L: "Kết bạn trên mạng phải cẩn thận nhé." Tôi nhắn riêng cho người đó: “Chồng ơi, anh có thể làm bạn trai em được không?” Ngay lúc tôi chuẩn bị chuyển đi, anh con trai chủ nhà nhìn chiếc áo ba lỗ nhỏ do tôi tự may. Ánh mắt anh trở nên sâu thẳm khó đoán: “Cái áo này… em lấy ở đâu ra vậy?”
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
Ta có đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấy đủ loại quỷ hồn với muôn hình vạn trạng kiểu chết kỳ quái. Chẳng biết từ lúc nào, tin đồn tiểu thư nhà Tống huyện lệnh thông thạo thần quỷ đã lan truyền khắp nơi. Người người nhà nhà nô nức đến cầu xin ta xem giúp họ những người thân đã khuất. Năm ta sang tuổi mười bốn, một vị đại nhân đến từ kinh thành đã hạ mình quỳ gối trước phủ nhà ta. Ông ta dập đầu cầu xin ta tìm giúp vị phu nhân đã mất của mình. Thế nhưng khi đặt chân đến kinh thành, ta mới phát hiện nơi này chỗ nào cũng tràn ngập vẻ kỳ quái. Một kẻ vốn luôn được các quỷ hồn cưng chiều như ta, vậy mà cũng có ngày bị chính quỷ hồn đe dọa...
Năm thứ 3 thầm yêu Phó Diễn, tôi chủ động cùng anh trải qua một đêm hoang đường. Đến khi vòng eo không ngừng run rẩy, tôi mới bắt đầu hối hận. Sự ôn hòa, nhã nhặn của anh… Đều chỉ là giả vờ. Sợ anh trả thù, tôi lập tức thu dọn hành lý, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng chỉ vài ngày sau, quản lý lại đưa tôi vào một chương trình hẹn hò thực tế, mà Phó Diễn cũng có mặt ở đó. Khi được hỏi về tin đồn tình cảm và chuyện bao nuôi, anh lộ rõ vẻ chán ghét: "Tôi luôn giữ mình trong sạch, ghét nhất là kiểu sử dụng quy tắc ngầm." Sắc mặt tôi lập tức tái nhợt. Tim đau nhói từng cơn. Sợ bị anh ghét bỏ, tôi chỉ có thể hết lần này đến lần khác tránh xa anh. Làm nhiệm vụ trong chương trình cũng chủ động chọn người khác làm bạn đồng hành. Thế nhưng, ánh mắt Phó Diễn nhìn tôi lại càng lúc càng lạnh lẽo. Cho đến buổi gửi tin nhắn tỏ tình ẩn danh, tôi nhận được một đoạn ghi âm. Giọng Phó Diễn lười biếng mà lạnh như băng: "Chẳng phải em thích chạy lắm sao? Tôi cho em 3 giây." "Một." Máu trong người tôi sôi sục, bật dậy ngay lập tức. Đúng lúc ấy, trong đoạn ghi âm vang lên tiếng cười khẽ của anh: "Lừa em đấy." "Một giây... Tôi cũng không định cho em." Ngay sau lưng, một bàn tay nóng rực siết chặt lấy eo tôi. Giọng nam quen thuộc kề sát bên tai, trầm thấp đầy nguy hiểm: "Ai cho em vẫy đuôi lấy lòng người khác... Hửm?"
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Tám tuổi năm đó, trong núi có q/uỷ ăn th!t người. Ngôi làng bên cạnh đã bị ăn sạch. Chớp mắt một cái, sắp đến lượt làng tôi. Thế nhưng, tôi lại nghe thấy hai giọng nói đang trò chuyện. "Nghe nói q/uỷ ăn th!t người không thích đồ ngọt, chỉ cần ngậm một viên kẹo mạch nha trong miệng, q/uỷ ăn th!t người tự nhiên sẽ bỏ đi." "Thật hay giả đấy? Đừng có mà lừa người ta nhé. Chuyện này không phải trò đùa đâu." Sau đó… q/uỷ ăn th!t người thật sự đã đến.
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."