Tôi là Beta mờ nhạt nhất trong gia đình. Ngay từ khi còn chưa chào đời, gia đình tôi đã định sẵn hôn ước với Bùi đại thiếu gia. Nhưng từ sau khi phân hóa, Bùi Cảnh chưa bao giờ dành cho tôi một ánh mắt tử tế. Anh không thích tôi, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng sự sắp đặt của trưởng bối. Điều này quả thực không công bằng với anh. Vì vậy, tôi cắn răng, chủ động đề nghị hủy hôn. Ánh mắt Bùi Cảnh nhìn tôi ngày càng lạnh lùng, từ đó không nói với tôi thêm một câu nào. Quả nhiên anh đã ghét tôi từ lâu rồi, đúng không? Đêm khuya, tôi vì chuyện này mà khóc đến đau lòng. Không ngờ ngay giây sau đó, chẳng hiểu vì sao tôi lại đột nhiên dịch chuyển đến trên giường của anh. Tôi lúng túng đến mức tay chân chẳng biết nên đặt ở đâu. Anh nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tối sầm, giọng lạnh tanh: “Chu Chu, xuống khỏi người tôi.”
Sau khi mất trí nhớ, tôi phát hiện mình có thêm một người bạn trai. Vừa mới chuẩn bị tiếp nhận chuyện này, tôi đã nhìn thấy những dòng bình luận lơ lửng trước mắt. [Tên pháo hôi nhỏ này thật sự cho rằng phản diện là bạn trai mình à? Phản diện chỉ vì muốn tác thành cho bé thụ và công của cậu ấy ở bên nhau nên mới nói dối thôi.] [Ai bảo tên pháo hôi nhỏ ỷ mình là trúc mã của công chính, ngày nào cũng bám lấy người ta, khiến bé thụ chẳng có cơ hội vun đắp tình cảm với công chính.] [Nhân lúc pháo hôi nhỏ bị tai nạn xe mất trí nhớ, phản diện chủ động nhận mình là bạn trai của cậu ta. Như vậy cậu ta sẽ không tiếp tục quấn lấy công chính nữa.] [Đợi đến khi cậu ta nhớ lại thì bé thụ đã sớm cùng công của mình sống hạnh phúc bên nhau rồi.] [Nếu pháo hôi nhỏ có thể nhìn rõ thực tế, ở bên phản diện cũng không tệ đâu.] Đọc xong, tôi chớp chớp mắt. Giả! Tất cả đều là giả! Chắc chắn là do tôi gặp tai nạn xe, đầu óc bị va đập hỏng rồi. Bởi vì nhìn thế nào đi nữa, người trước mặt cũng chính là gu của tôi! Sao tôi có thể bỏ qua cực phẩm trước mắt để chạy đi theo đuổi người khác được chứ? Sau khi xuất viện, tôi nhất quyết bám lấy đối phương, đòi anh ấy cùng tôi về nhà. Sau khi ở nhà họ Thẩm một thời gian, tôi sống những ngày tháng chẳng khác nào hoàng đế. Thế rồi, tôi đột nhiên khôi phục lại ký ức. Tôi vừa định bỏ chạy thì lại bị anh ấy chặn ngay tại chỗ. “Chạy gì chứ? Không phải em đã nói muốn làm vợ anh sao?”
Em gái tôi bị một tên tra nam lừa mất 20.000 tệ, khóc lóc thảm thiết. Tôi bảo: “Có 20.000 tệ thôi mà, đâu đến mức phải khóc như thế.” Ai ngờ nó còn kéo tôi theo để chửi: “Đàn ông các người chẳng có ai tốt đẹp cả!” Tôi cạn lời, bèn lập một tài khoản phụ rồi kết bạn với tên tra nam kia. Một tháng sau, tôi khóc thét: “Đệt! Anh là ai vậy?!” Người đàn ông cao lớn ép tôi vào góc tường, đôi mắt ánh lên ý cười: “Bé yêu, không nhận ra bạn trai của em nữa à?”
Bọn họ đâu hay, ta đã vùng vẫy trong vũng bùn nhơ suốt tám năm ròng, bề ngoài phục tùng hơn bất cứ kẻ nào, nhưng lòng dạ lại tàn độc hơn hết thảy. Thế nên khi trưởng tỷ muốn ta gả cho Bùi Kỳ, chẳng một ai hỏi xem ta có nguyện ý hay chăng. Trước ngày trưởng tỷ xuất giá gả cho Duệ Vương, nàng nắm lấy tay ta mà dặn dò: “Bùi Kỳ là kẻ chính trực, tất sẽ chẳng để nàng chịu thiệt thòi. Chiêu Chiêu, nàng phải đối đãi với chàng cho tốt!” Nàng muốn ta thay nàng chăm sóc Bùi Kỳ, như vậy nàng mới an tâm bước chân vào hoàng thất. Ngày đưa dâu, huynh trưởng cõng ta trên lưng, chỉ buông một lời: “Mối nhân duyên này là nhờ giẫm lên nỗi uất ức của tỷ tỷ ngươi mà thành, nếu ngươi dám gây chuyện thị phi, ta quyết chẳng dung tha.” Uất ức ư? Tâm can ta khẽ run rẩy, nhưng kẻ uất ức hơn, lại chính là ta. Về sau ta mới thấu, kẻ ăn tươi nuốt sống ta, hóa ra vẫn luôn là người nhà. Ta lấy ra con dao găm cùng độc dược giấu dưới đáy hòm. Lòng người quá đỗi nhơ bẩn, ta chỉ đành hướng mũi đao về phía trước.
Kẻ bắt cóc bắt yêu cầu Phó Trầm Chu chọn một trong hai: tôi hoặc công ty. Hắn chỉ mất đúng ba giây: "Tôi chọn công ty." Cuộc gọi đang mở loa ngoài. Giọng nói của anh ấy vang lên từ ống nghe, bình tĩnh, rõ ràng, không một chút đắn đo. Kẻ bắt cóc cười nhìn tôi: "Cậu Hứa, nghe thấy rồi chứ?" Tôi tựa vào lưng ghế, hai tay bị trói ngoặt ra sau, máu từ thái thái dương bên trái đã chảy xuống tận cằm. Tôi cũng cười: "Nghe thấy rồi." Đúng như dự đoán. Dù sao thì cả cái thành phố Lâm Thành này ai cũng biết Phó Trầm Chu không yêu tôi. Bao gồm cả tôi.
Tôi và Thẩm Nghiên Chi kết hôn chớp nhoáng đã ba năm, anh ấy chưa từng chạm vào một ngón tay của tôi. Ở nhà thì ngủ riêng phòng, ăn cơm ngồi đối diện chéo nhau, khách sáo như thể tôi là đối tác khách hàng của anh ấy vậy. Ban đầu tôi cứ ngỡ anh ấy chỉ là người có bản tính lạnh lùng. Cho đến khi vô tình phát hiện ra album ảnh được mã hóa trong điện thoại của anh, ghi chú là "bạch nguyệt quang", tôi mới biết mình chỉ là công cụ để anh ấy hoàn thành nhiệm vụ. Tôi soạn sẵn đơn ly hôn rồi gõ cửa phòng làm việc của anh. Anh lạnh lùng cất tiếng: "Có chuyện gì?" "Chúng ta ly hôn đi." Tôi vừa dứt lời, trong đầu bỗng vang lên một giọng nam trầm đục, khàn đặc, đè nén dục vọng mãnh liệt: "Ly hôn? Thật muốn đè cô ấy xuống giường thật chặt, để cả đời này cô ấy cũng đừng hòng nhắc đến chuyện rời đi!"
Bạn cùng phòng là một đại mỹ nhân vừa giàu vừa đẹp, đang cùng vị thái tử gia Bắc Kinh diễn màn tình yêu đầy hận thù. Để khiến thái tử gia ghen, cô ấy ngoắc ngoắc ngón tay, cướp mất người bạn thanh mai trúc mã đã quen hơn mười năm của tôi. Thái tử gia tìm đến tôi. “Cho cô một trăm, bảo tên bạn thanh mai trúc mã trai tầm thường kia tránh xa cô ấy.” Trong nháy mắt, vô số tình tiết trong những “văn học huấn cẩu” lướt qua đầu tôi. Tôi cố tình làm ra vẻ quyến rũ, vuốt tóc, rồi nói với thái tử gia: “Cho tôi hai trăm, sau đó giả vờ làm chó của tôi, chọc cô ấy tức chết.” “Tôi đảm bảo sau này cô ấy sẽ không bao giờ dám nhắc chuyện chia tay với anh nữa.” Thái tử gia sững sờ. “Hai trăm? Cướp tiền à?” Tôi cũng sững sờ. “Có hai trăm tệ mà anh cũng không lấy ra được à?” Thái tử gia đột nhiên im lặng.
Năm thứ tám ở bên Cố Thâm, tôi mang canh tới công ty cho hắn. Đứng ngoài cửa văn phòng, tôi nghe thấy hắn than vãn với cậu bạn thân. "Anh ấy vừa lớn tuổi vừa nhạt nhẽo, tôi đã hết yêu anh từ lâu rồi. "Nhưng bên nhau suốt bao nhiêu năm nay, tôi không biết phải mở lời chia tay thế nào để cả hai có thể kết thúc trong êm đẹp."
Kẻ thù không đội trời chung lừa tôi yêu đương qua mạng, chỉ chờ đến ngày tôi đề nghị gặp mặt để trực tiếp chế giễu tôi. Tôi hoàn toàn không hay biết, ngày nào cũng ngoan ngoãn gọi hắn là anh yêu. Sau đó... Tôi: [Anh ơi, bao giờ chúng ta mới gặp nhau vậy?] Kano: [...Bé yêu, đợi thêm chút nữa được không? Cho anh thêm chút thời gian.]
Thái tử gia Bùi Quyết của giới thượng lưu Kinh Thành đã về nước. Nghe nói anh trở về chỉ vì một chuyện. Tìm kẻ phụ tình năm năm trước, người không những ngủ với anh, mà còn tiện tay cuỗm luôn miếng ngọc bội tổ truyền của anh. Vì kẻ đó, cả thành phố gần như bị giới nghiêm. Người của Bùi Quyết lật tung từng tấc đất, hận không thể đào cả Kinh Thành lên ba thước. Còn tôi, chính là tên phụ tình hàng thật giá thật kia. Lúc tin tức ấy lan khắp thành phố, tôi đang co ro trong căn tầng hầm ba mươi mét vuông, nhìn số dư một chữ số trong sổ tiết kiệm mà rơi vào trầm tư. Bên cạnh, thằng nhóc con tròn vo “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm long tức. Ga giường lập tức bốc cháy. Tôi mặt không cảm xúc hắt nguyên một chậu nước lên đó. Lửa tắt. Khói đen bốc lên. Tôi nhìn cái ga giường thủng thêm một lỗ, bình tĩnh quay đầu. “Trầm Đô Đô.” “Đây là lần cuối cùng trong đời con được phun lửa.” “Nếu bị phát hiện, Bùi Quyết sẽ đem hai cha con chúng ta làm thành món Long Phụng Trình Tường.” Tôi dừng lại, nghiêm túc suy nghĩ. “Kho tàu hay hấp cách thủy đây?” “Đó mới là vấn đề.”
Phụ thân ta vốn là bậc tướng sư lừng danh kinh thành. Năm nọ, hầu phủ tìm lại được thiên kim chân chính, bèn dùng trọng kim mời người vào phủ xem mệnh. Từ đó, người chẳng thể trở về. Nửa tháng sau, tiểu thư hầu phủ lấy danh nghĩa phượng mệnh mà gả vào đông cung. Cũng đêm đó, gia trạch nhà ta hóa thành tro bụi. Người trong kinh thành đều đồn rằng, phụ thân vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ nên mới chịu thiên khiển, đáng tiếc lại liên lụy đến thê nhi phải chết oan. Năm năm sau, ta thay tên đổi họ, lấy danh nghĩa đoán mệnh như thần mà vang danh kinh thành. Thái tử phi nhiều năm không con, hầu phu nhân đích thân đến cửa, thỉnh ta vào đông cung để xem mệnh cầu tự cho nữ nhi. Ta nhận lấy bái thiếp, mỉm cười đáp lời: "Phu nhân hãy an tâm, mệnh của thái tử phi, ta nhất định sẽ xem cho thật tường tận."