Tôi đã thích người bạn cùng phòng của mình. Cậu ấy nhất định cũng có ý với tôi. Hằng ngày cậu ấy đều mua cơm, giặt đồ, sau buổi tập quân sự còn giúp tôi xoa bóp... Ngày mưa tôi nói sợ sấm, cậu ấy sẽ ôm tôi vào lòng, dỗ tôi ngủ! Thế là nhân lúc cậu ấy đã ngủ say, tôi đưa tay về phía cổ áo ngủ của cậu ấy. Nhưng vừa mới chạm vào chiếc cúc áo đầu tiên, tôi đã nhìn thấy những dòng bình luận chạy qua: [Pháo hôi xinh đẹp suốt ngày gây chuyện này, không lẽ thật sự tưởng nam chính thích mình đấy chứ? Nam chính thẳng tắp nhé, cô bạn thanh mai trúc mã ngày mai là đến rồi.] [Người ta là đại lão giới thương trường tương lai đấy, ba năm sau sẽ tự tay đánh cho cái gia đình phế vật này phá sản luôn.] [Cậu ấy mà biết cái đồ phế vật nhỏ này nhân lúc mình ngủ gật làm ra trò này, có khi nôn cả cơm từ hôm qua ra mất.] Tôi giật bắn mình rút tay lại. Thế nhưng giây tiếp theo, người vốn đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt, lập tức chộp chặt lấy cổ tay tôi.
Ta là một vị thừa tướng xui xẻo, đã trọng sinh bốn lần. Lần thứ nhất, Tiên đế băng hà, Đại hoàng tử lên ngôi. Nhưng hắn là một kẻ vô dụng, ta tận tâm phò tá hắn, cuối cùng lại bị xử tội phanh thây. Lần thứ hai, ta đá Đại hoàng tử sang một bên, phò Nhị hoàng tử lên ngôi. Nhưng nó cũng là một kẻ vô dụng. Ta dốc lòng phò tá nó, cuối cùng thảm thương chết dưới một nhát đao chém ngang lưng. Lần thứ ba, ta ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi. Nào ngờ cậu ta lại là một kẻ vô dụng. Ta tận tâm phò tá cậu ta, cuối cùng bị ban cho một chén rượu độc. Lần thứ tư, ta không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nhân lúc Tiên đế vẫn chưa băng hà, ta mạnh dạn can gián: "Bệ hạ, thần đề nghị ngài sinh một đứa con với thần."
“Tôi không thích cậu nữa, chia tay đi.” Tôi run rẩy gõ từng chữ này. Ban đầu tôi chỉ định lên mạng câu một đại gia, moi của anh ta chút tiền rồi sẽ dừng tay. Nào ngờ đâu, những món quà tôi gửi cho anh ta... Lại xuất hiện trong tay người bạn cùng phòng đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng và giàu có của tôi. Đáng sợ hơn là.... Từ đầu đến cuối, anh ấy vẫn luôn tưởng rằng người mình đang yêu là một cô bạn gái.
Trước khi liên hôn với Thẩm Cố Ngôn, tôi đã biết anh ấy có một "bạch nguyệt quang" trong lòng. Vì thế, tôi rất tâm lý mà bày tỏ rằng chúng tôi có thể ẩn hôn. Thẩm Cố Ngôn nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, dường như không ngờ tôi lại hiểu chuyện đến vậy. Tất nhiên, anh ấy không từ chối. Thế nhưng vào ngày thứ hai sau khi kết hôn, Thẩm Cố Ngôn lại mang theo những dấu vết đỏ mờ ám trên cổ, xuất hiện tại tiệc mừng trúc mã của tôi về nước. "Mọi người đừng hỏi nữa, Tri Vãn không cho phép công khai chuyện chúng tôi đã kết hôn."
Mười năm trước, tôi là Omega được vây quanh như sao sáng, còn Văn Thời Yến chỉ là cậu học sinh nghèo phải nhìn sắc mặt tôi để nhận tiền tài trợ. Mười năm sau, nhà tôi phá sản, còn Văn Thời Yến lại trở thành một Alpha tinh anh quyền cao chức trọng. Để báo đáp ân tình của cha tôi, hắn nén sự chán ghét mà kết hôn với tôi. Hắn không yêu tôi, tôi biết. Nhưng tôi yêu hắn, lại chẳng ai hay. Cho đến một ngày... "Văn Thời Yến, chúng ta ly hôn đi." Hắn cười lạnh: "Tô Khải Thần, em đừng hòng."
Ngày đón tân sinh viên năm nhất, tôi làm tình nguyện viên ở cổng trường. Tôi vừa gặp một anh chàng đẹp trai đến mức khiến người ta kinh ngạc. Đang giúp đối phương xách hành lý, tôi nhận được điện thoại của Đường Niệm Khả: “Đã điều tra rồi, đàn em đẹp trai nhất khóa này tên là Châu Dực Lạc, nhưng hình như cậu ấy có bệnh sợ đồng tính. Cậu nói xem, tớ có nên theo đuổi cậu ấy không?” Trai đẹp trong trường, bất kể thẳng hay cong, Đường Niệm Khả cũng đã từng theo đuổi. Tôi thuận miệng phụ họa: “Châu Dực Lạc? Chưa nghe bao giờ. Muốn theo đuổi thì cứ theo đuổi đi.” Không biết có phải tôi ảo giác hay không, vừa dứt lời, anh chàng đẹp trai bên cạnh đã quay đầu nhìn tôi một cái. “Nhưng cậu ấy sợ đồng tính đó! Nếu là cậu, cậu sẽ theo đuổi thế nào?” “Tớ sẽ cố tình chuyển vào cùng ký túc xá với cậu ấy, ngày nào cũng mang cơm ba bữa cho cậu ấy, hỏi han ân cần. Sau đó nhân lúc cậu ấy tắm thì đứng ngoài cửa, xem có tranh thủ sàm sỡ được chút nào không.” Tôi thật sự không nói bừa. Đây đều là những chiêu mà Đường Niệm Khả thường dùng trước đây. Nhưng tôi càng nói, anh chàng đẹp trai bên cạnh càng đi nhanh hơn. Chớp mắt một cái, đối phương đã đi trước tôi một đoạn khá xa. Tôi vội vàng cúp máy rồi đuổi theo: “Bạn học! Tôi dẫn cậu đi tìm phòng. Cậu đi nhanh thế, có biết ký túc xá ở đâu không?” Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy, nhưng sắc mặt cậu ấy lại khó coi đến mức như muốn giết người. Giọng nói cũng lạnh lẽo đến thấu xương: “Không cần, tôi tự đi.” Tôi không yên tâm, cứ đi theo phía sau cậu ấy. Cho đến khi cậu ấy dừng lại trước cánh cửa ký túc xá quen thuộc. “Trùng hợp thật đấy, vậy mà cậu lại ở cùng phòng với tôi!” Vừa dứt lời, cậu ấy đã tức giận trừng mắt nhìn tôi. Tôi chẳng hiểu gì cả. Cho đến khi tôi quay đầu, nhìn thấy cái tên được dán trên giường số 2: Châu Dực Lạc.
Năm thứ ba sau khi thiếu gia thật Giản Tinh qua đời trong một tai nạn. Một trận hỏa hoạn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại được Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tối tăm và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại dư thừa nhất trong cái nhà này. Tôi lập tức hiểu ra, bọn họ cũng sống lại rồi. Thế giới này thật lạnh lẽo, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống cự nữa. Nhưng ngay lúc tôi không ngừng rơi vào bóng tối vô tận. Lại được một ngọn lửa cuồng nhiệt ôm chặt lấy.
Năm thứ ba yêu thầm Mặc Thừa, cậu ấy quyết định đính hôn. Sau khi chúc phúc cậu ấy với tư cách là một người bạn thân, tôi bắt đầu âm thầm xa lánh cậu ấy. Đối mặt với sự gặng hỏi không ngớt của cậu ấy, tôi đã thú nhận xu hướng tính dục của mình. Và nói dối rằng mình đã có bạn trai.
Trước khi bị đưa đến làm bạn học cho tiểu thiếu gia nhà họ Tống. Tôi đã nghe ngóng được tin cậu ta bị tàn tật ở chân, tính tình nóng nảy thất thường, đã mắng chửi và đánh đuổi không biết bao nhiêu người. Tôi cúi nhìn người đang rúc vào ngực mình, nén đau hỏi: "Tôi chỉ là bạn học cùng thôi mà, làm thế này có đúng không thiếu gia?" Thiếu gia nhếch môi, ngước đôi mắt ửng đỏ đầy dục vọng lên nhìn tôi: "Ở thời cổ đại, thư đồng bên cạnh thiếu gia chính là dùng để làm chuyện này đấy, cậu không biết sao?"
Tôi đã tốn bao tâm tư mới theo đuổi được Chu Đình Thâm, nhưng anh ta lại đối xử chẳng ra gì với tôi. Anh ta chưa từng công khai mối quan hệ của chúng tôi, không bao giờ chủ động chia sẻ cuộc sống với tôi, cũng chẳng mảy may quan tâm hỏi han tôi lấy một lời. Ban đầu, tôi cứ tưởng đó chỉ là do tính cách anh ta hướng nội. Cho đến một ngày, tôi nghe thấy người khác hỏi anh ta: "Anh Thâm, sao cô bạn học cũ kia cứ tìm anh suốt thế, hai người không phải đang yêu nhau đấy chứ?" "Đại mỹ nữ họ Đỗ của chúng ta chẳng phải đang theo đuổi anh sao, cứ tưởng hai người mới là một đôi chứ." Lát sau, Chu Đình Thâm mới mở lời: "Không có yêu." Chọn một thời điểm thích hợp, tôi hẹn Chu Đình Thâm ra ngoài, nghiêm túc bàn bạc với anh ta: "Chu Đình Thâm, anh có thể... coi như chúng ta chưa từng yêu nhau được không?" Gương mặt anh ta xẹt qua tia mất kiên nhẫn: "Cô lại giở trò gì nữa đây?" "Tôi không giở trò, coi như tôi xin anh đấy. Tôi không thể để bạn bè biết mình đang yêu đương cái kiểu này được, họ sẽ cười chết tôi mất, quá mất mặt rồi..."