Bạn cùng phòng luôn bắt nạt tôi. Cô ta chế giễu mùi cá trên người tôi quá nồng, chê bai cách ăn mặc quê mùa, lỗi thời của tôi. Tôi đẩy cô ta cùng bạn trai xuống ao cá, đứng nhìn từng lớp vảy phủ kín cơ thể họ, nhìn mang cá dần hé mở trên cổ họ. Đợi đến khi cô ta hoàn toàn biến thành một người cá xấu xí, người đàn ông kia cũng sẽ bắt đầu ấp những quả trứng của người cá. Họ nhất định sẽ bán được một cái giá rất hời.
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
Chị gái tôi tặng tôi một chiếc gối cao su non. Cậu bạn cùng phòng cũ kiêm nam thần cứ ghé sát người tôi ngửi hết lần này đến lần khác. Giọng cậu ấy run run: "Mùi đậm thế này..." "Hai người hôm qua... dùng hết cả một hộp luôn à?"
Ta xuyên vào một bộ truyện nam tần, trở thành NPC-một phế vật yếu ớt bị gia tộc ruồng bỏ. Ấy vậy mà ta còn bị trói định với một cái hệ thống, bắt ta đi công lược nam chính Long Ngạo Thiên đã mạnh đến mức nghịch thiên - Tư Đồ Thiên Ẩn. Nhưng ta vừa nhát gan vừa vô dụng, chỉ làm một con cá mặn ăn rồi chờ chết. Hoàn toàn không tưởng tượng nổi cảnh công lược thành công. Hệ thống lại tỏ vẻ chẳng hề quan tâm: [Lo cái gì, có ta đây, cứ mạnh dạn xông lên!] Một ngày nọ, ta cuối cùng cũng tình cờ gặp được nam chính Long Ngạo Thiên. Ta run cầm cập bước tới, dùng câu bắt chuyện cũ rích: "Công tử… hình như chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?" Không ngoài dự đoán, đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng của đối phương. Hệ thống nổi giận đùng đùng: [Quá đáng! Để ta giật điện hắn cho ngươi!] Ngay sau đó ta thật sự nhìn thấy thân hình nam chính khựng lại. Nam chính kinh ngạc. Nam chính không phục. Nam chính phản kháng. Nam chính hết cách. Sau năm lần bị điện giật, Tư Đồ Thiên Ẩn nhìn ta chằm chằm với ánh mắt sáng rực. Nghiến răng, từng chữ một nói: "Đúng vậy. Đã gặp rồi."
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Bạn cùng phòng lén mặc quần áo của tôi. Tôi cảnh cáo cô ta: "Đó là Huyết Hung Y, người sống không được mặc." Cô ta bĩu môi, quay đầu lên mạng đăng bài than phiền: "Trong ký túc xá bọn tôi có một đứa keo kiệt kiêm nói dối! Mượn nó bộ quần áo mặc thử thôi mà cứ làm như đang mượn mạng của nó vậy." Lần nữa bắt gặp cô ta mặc quần áo của tôi đi hẹn hò, thứ cô ta mặc lại chính là bộ từng thuộc về chủ nhân trước vừa mới chết, hơn nữa còn là người chết thảm nhất. Lần này, tôi không định cứu cô ta nữa.
Một tuần sau khi em trai mất tích, đệm giường bắt đầu tôi bốc lên thứ mùi hôi thối kỳ lạ. Khi cắt toạc lớp vải đệm ra, tôi phát hiện thi thể em ấy nằm bên trong. Tay chân thằng bé bị khâu chặt vào lò xo, miệng đen kịt một vòng chỉ khâu.
Con gái 5 tuổi của tôi đêm nào cũng học tiếng chó sủa. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ con bé đang nghịch ngợm tinh quái. Thế nhưng sau đó, con bé bắt đầu bò rạp xuống đất như chó để ăn cơm, thậm chí còn đòi tôi mua thức ăn cho chó. Đến lúc này, tôi mới bàng hoàng nhận ra có điều bất thường. Tôi nghiêm khắc ngăn lại và giáo dục con không được làm như vậy nữa. Nhưng con gái lại nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng tột độ: "Mẹ ơi, nếu không làm thế, con sẽ chết mất."
Tôi là thiếu gia giả, từng dùng tiền để ép buộc và nhục mạ thiếu gia thật suốt 3 năm trời. Sau khi thân phận bị vạch trần, để trả thù, hắn đã vứt tôi về một vùng nông thôn hẻo lánh để "chuộc tội". Trong núi có rất nhiều kẻ xấu. Tôi từ nhỏ đã có làn da trắng trẻo, đầu óc lại không được thông minh nhạy bén, đã thế còn là người lưỡng tính. Rơi vào bước đường cùng, tôi đành tiếp cận anh chàng sa cơ lỡ vận đẹp trai nhất làng. Ngày ngày tôi đều làm nũng và bám lấy anh, thì thầm những lời mật ngọt bên tai anh. 3 tháng sau, thời hạn chuộc tội kết thúc, thiếu gia thật đích thân về nông thôn để "thăm nom". "Kỷ Phồn Chu, đã biết sai chưa..." Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, chờ đợi một lời cầu xin tha thứ từ tôi. Thế nhưng, đập vào mắt hắn lại là cảnh tôi đang nép mình vào lồng ngực một người đàn ông, há miệng ăn từng hạt lựu đã được bóc sẵn. Kỷ Thời Duật tức đến đỏ mắt, hùng hổ lao tới. Hắn nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Cái bụng của cậu là thế nào vậy hả?!" Anh chàng kia mạnh bạo quá, làm cái bụng nhỏ của tôi vô tình to lên một vòng rồi.
Bùi Giang Ngạn là một con chó điên ngụy trang dưới lớp vỏ bọc lịch lãm. Bùi gia bỏ ra 9 tỷ để tôi làm bao cát cho hắn, dùng tôi để xích con chó điên này lại. Nhưng sau lưng họ, Bùi Giang Ngạn lại ngủ với tôi suốt ba năm. Đến năm thứ tư làm chim hoàng yến trong lồng, tôi chán rồi, liền dùng chiêu giả chết để trốn đi. Đêm tôi trốn ra nước ngoài, nghe nói Bùi Giang Ngạn ôm thi thể của tôi mà phát điên. Sau đó, hắn sánh đôi cùng vị hôn thê của mình, trang trọng dự buổi triển lãm tranh do tôi tổ chức. Thế nhưng, ngay trong cái đêm tôi xuất hiện với một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Hắn lại bóp cổ tôi, hôn tôi suýt ngạt thở, nở nụ cười rợn người: "Tôi đã bảo sao nhìn cậu lại có dáng vẻ của cố nhân thế này..." "Hóa ra cố nhân chưa chết à, bảo bối?"