Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
Ta là một con Bí Hưu, mở một tiệm trang sức nhỏ. Chuyên thu mua những món đồ phúc khí bị ác khí quấn lấy, rồi bán lại cho những kẻ tội ác chồng chất. Lý Phúc Nhi ở tiệm gạo bên cạnh kết hôn mười năm, sinh sáu người con đều yểu mệnh. Chiếc trâm bạc do tương công nàng tặng, lại quấn lấy sáu luồng oán khí oan linh hài nhi. Người tú tài ấy từng bế xác con ra cửa, nói là chôn sau núi. Nhưng chính mắt ta thấy hắn lén vào viên ngoại phủ, dâng chiếc bình gốm cho người thanh mai trúc mã giờ đã thành tứ thiếp của viên ngoại. “Ăn thêm một đứa nữa, đủ bảy thì trẻ mãi không già…” Ta mỉm cười đưa chiếc trâm bạc thấm đẫm độc âm cho tứ thiếp: “Kẻ nào đội trâm này, ắt bị phản chủ.”
Tôi là học sinh nghèo được đặc cách vào trường quý tộc. U ám, nhàm chán, sặc mùi nghèo khó. Nhưng không ai biết, tôi thầm thích Thích Dư Thương lạnh lùng, quý khí trong nhóm F4. Theo dõi, giám sát, còn giả làm con gái để viết thư tình cho anh. Ngay lúc tôi đang định trộm một cái quần lót của anh thì lại nhìn thấy mấy dòng bình luận hiện lên: [Thụ pháo hôi sắp bị hội trưởng bắt tại trận rồi đuổi học, sau đó không trường đại học nào nhận cậu ta, cuối cùng chết thảm ngoài đường.] [Nói chứ khi nào thụ chính mới xuất hiện vậy, muốn xem 1v4 cơ, ai thèm xem đám pháo hôi này làm loạn.] [Thích Dư Thương nhìn cô độc ít nói thế thôi, chứ chính ảnh là kẻ biến thái nhất trong đám đấy, về sau suýt nữa chơi chết bé thụ của chúng ta.] Nhìn thấy mấy dòng bình luận đó, tay tôi lại không rút về, trái lại còn nhanh hơn, nhét luôn chiếc quần lót vào túi. Lần này hội trưởng không bắt gặp. Đúng lúc tôi tưởng mình đã an toàn, Thích Dư Thương chợt dừng bước: “Úc Miên, trong túi em có cái gì phồng lên thế?”
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
Vỏn vẹn hai ngày sau khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn, cuộc đời tôi rơi xuống vực thẳm. Chồng tôi – một tay đua xe chuyên nghiệp – gặp tai nạn kinh hoàng khiến đôi mắt hoàn toàn mù lòa. Bác sĩ lắc đầu ngao ngán, khẳng định nửa đời còn lại anh ta chỉ có thể sống phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác. Giữa những lời thúc giục bỏ trốn từ họ hàng để tự cứu lấy mình, tôi đã chọn ở lại. Suốt ba năm ròng rã, tôi quay cuồng với ba công việc cùng lúc để gồng gánh kinh tế, vừa nhẫn nhục chịu đựng những trận đòn roi thất thường từ người chồng tật nguyền. Chỉ vì một câu nói đầy tha thiết của anh: “Em là đôi mắt của anh, em không được đi”, tôi đã tự nguyện cầm tù thanh xuân của mình trong vai trò một kẻ bảo mẫu không công. Thế nhưng, sự hy sinh ấy đã bị đập nát vào ngày bố tôi đột phát xuất huyết não. Giữa lằn ranh sinh tử, khi chỉ cần năm vạn tệ để phẫu thuật mở hộp sọ, chồng tôi lại lạnh lùng khước từ, không chịu bỏ ra dù chỉ một đồng xu lẻ. Tôi đau đớn nhìn bố mình chết dần chết mòn trên giường bệnh trong sự bất lực đến tận cùng. Sau khi lo liệu xong hậu sự, tôi vô tình đi ngang qua một trường đua xe. Tại đó, tôi bàng hoàng chứng kiến người chồng "mù lòa" của mình thong dong tháo chiếc kính râm, ném phi tiêu trúng ngay hồng tâm một cách chuẩn xác. Anh ta cười cợt, nhét một xấp tiền dày vào ngực cô người mẫu trẻ đứng cạnh rồi buông lời cay nghiệt: “Thua cược nên phải diễn kịch giả mù suốt ba năm, cuối cùng thì cái trò chơi chết tiệt này cũng kết thúc rồi.”
Năm năm chia tay, tôi đã tưởng tượng vô số cảnh gặp lại Trì Dã, nhưng chưa từng nghĩ đến việc gặp nhau trong phòng cấp cứu. Dưới ánh đèn vô khuẩn, bộ đồng phục cảnh sát của hắn thấm đẫm máu tươi, vết đạn kinh hoàng ngay ngực đối diện lưỡi dao mổ của tôi. Mạng sống mong manh, thằng khốn này vẫn còn đủ sức nở nụ cười với tôi, hơi thở yếu ớt mà khiêu khích: "Bác sĩ Tô... rơi vào tay cô... đúng là báo ứng của tôi..." Tôi kìm nén cơn run, mũi kim khâu xuyên qua da thịt: "Câm miệng! Muốn chết? Không dễ thế đâu!"
Bình luận nổi nói rằng tôi sẽ chết dưới kiếm của đại sư huynh. Vì thế tôi không dám tác oai tác quái nữa, ngoan ngoãn, chăm chỉ làm cái đuôi nhỏ theo sau đại sư huynh suốt bảy năm. Cho đến một ngày, đại sư huynh vô tình trúng phải tình độc, thần trí mơ hồ, kéo tôi xuống hàn trì. Mẹ nó, có ai nói tôi sẽ chết dưới kiểu “kiếm” này đâu!
Tôi đã vắt óc tìm đủ mọi cách mới bẻ cong được Hạ Vân Phàm. Đi cùng nhau suốt gần hai mươi năm ròng rã, nếm đủ mọi phong ba bão táp, để rồi cuối cùng lại rơi vào cảnh "nhìn nhau chỉ thấy chán ghét". Xoẹt một cái, tờ giấy đăng ký kết hôn lấy ở nước ngoài bị xé làm đôi, hai đứa đường ai nấy đi. Nào ngờ đúng ngày hôm đó, máy bay của anh gặp nạn, tôi cũng bỏ mạng trong một vụ tai nạn xe hơi. Vừa mở mắt ra, cả hai đã cùng trọng sinh về đúng cái ngày đầu tiên gặp gỡ năm ấy.
Đã bốn năm yêu đương chui với ông chủ lớn, tôi đề nghị trước Tết sẽ đưa anh về ăn cơm cùng bố mẹ. Kỷ Bắc Thành kẹp giữa ngón tay điếu thuốc với tàn đỏ rực, nụ cười trên gương mặt điển trai toát lên vẻ phớt đời, thong thả. "Diệp Hựu Ninh, tạm thời tôi chưa có kế hoạch kết hôn, cũng không có thời gian cùng em về gặp phụ huynh." Người đàn ông phả ra làn khói mỏng, cười nhìn tôi: "Nếu em gấp gáp muốn lập gia đình, tôi có thể giới thiệu vài nam nhân ưu tú đáng tin cậy để em xem mắt." Kỷ Bắc Thành hẳn nghĩ tôi sẽ nhượng bộ trước lời nói này, nhưng tôi lại gật đầu cười hưởng ứng. "Được thôi, vậy phiền Tổng Kỷ giới thiệu cho em vài quý ông chất lượng để xem mắt nhé."
Chồng Hờn Dỗi Hơn Tôi 7 Tuổi, Đêm Nào Cũng Ngủ Phòng Sách Anh ấy bước ra từ phòng tắm, chiếc khăn quàng lỏng lẻo để lộ cơ bụng lộ rõ vân sáu múi. Tôi nuốt nước miếng ừng ực, nhưng chỉ dám liếc trộm. Quay sang nhắn tin phàn nàn với cô bạn thân: "Đàn ông qua 25 là thành 65 rồi đấy. Hay anh ấy... hết đực rựa rồi?" Chưa kịp gửi, điện thoại đã bị giật phăng. Anh chồng cúi người áp sát, hơi thở nóng hổi phả vào tai: "Muốn thử không?" #NORE