Tôi là một NPC trong một trò chơi thực tế ảo. Thiết lập nhân vật của tôi là một thợ sửa chữa Beta âm u, thậm chí có phần nhếch nhác, đáng khinh. Tác dụng duy nhất của tôi là làm nền. Mỗi khi các nam chính xuất hiện, tôi sẽ đứng đó như một tấm phông nền xấu xí để tôn lên hào quang rực rỡ của họ. Đặc biệt là Hoàng thái tử của Đế quốc, Lục Tứ, một Alpha cấp S. Hắn sở hữu gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả công nghệ dựng mô hình cũng khó có thể tái hiện trọn vẹn. Chàng trai tóc vàng, mắt xanh ấy là Alpha trong mộng của vô số Omega trên toàn tinh tế. Ngày nào đám người chơi cũng chỉ trích tôi không ngớt trên diễn đàn: “Sao thằng NPC tên Lâm U kia vẫn chưa bị xóa vậy? Mỗi lần thấy cái bộ tóc mái che kín mặt của nó là tôi mất cả khẩu vị.” “Nghe nói trong cốt truyện ẩn nó còn từng ăn cắp thuốc ức chế của Thái tử nữa cơ. Ghê tởm thật, cho nó chết được không?” “Hành trình cóp quỹ giết Lâm U (1/10000), đừng để loại người đó làm bẩn mắt Điện hạ.” Trên bảng điều khiển hệ thống, tôi cũng luôn phải đeo danh hiệu đỏ chói: [Độ chán ghét toàn server: MAX] Nhưng bọn họ không biết, vị Hoàng thái tử cao không với tới ấy... Đêm nào cũng chặn tôi trong khoang sửa chữa nồng nặc mùi dầu máy. Hắn cố chấp đến mức bệnh hoạn, vùi mặt vào cổ áo dính đầy vết bẩn của tôi, hít ngửi tuyến thể không tồn tại. Thậm chí… Chỉ để được nghe tôi khóc, hắn còn cố tình muốn phá hỏng tôi.
Em trai tôi là do tôi nhặt về nuôi. Tôi đeo chiếc máy trợ thính rẻ tiền nhất, để em học ở ngôi trường tốt nhất. Em càng lớn, ham muốn kiểm soát của tôi càng trở nên điên cuồng. Chỉ cần em nói chuyện với người khác quá vài câu, tôi đã có thể phát điên. Tôi ép Bùi An phải sợ tôi, nhưng lại không dám rời xa tôi. Cho đến khi bố mẹ ruột tìm được em, tùy tiện tặng cho em những thứ mà tôi phải cày cuốc làm thuê mấy tháng trời mới mua nổi, tôi quyết định buông tay. Thế nhưng sau đó, em lại nhốt tôi ở trong nhà: "Anh, anh không nỡ xích em lại, vậy thì để em làm."
Tôi từng làm món đồ chơi độc sủng bên người Cố Kiều Niên – ông trùm khét tiếng đất Cảng suốt ba năm. Không phải bị đá, mà là do tôi chết rồi. Ngày còn sống, tôi được mỗi cái mặt đẹp, còn thân thể thì dặt dẹo, nhưng tâm khí lại cao hơn trời. Tôi tuyệt đối không cho phép Cố Kiều Niên nuôi thêm bất kỳ ai khác. Tôi luôn nói với anh: "Anh đợi thêm chút đi, tôi không làm lỡ dở anh lâu đâu." Cố Kiều Niên lại hay mỉa mai tôi: "Trông em còn giống kim chủ hơn cả tôi đấy." Sau này trọng sinh thành một diễn viên tuyến mười tám, tôi né anh càng xa càng tốt. Cố Kiều Niên lại nhìn tôi đầy giễu cợt: "Học đâu ra mấy cái chiêu trò lạt mềm buộc chặt này thế?"
Lục Diễm Chinh là vị thượng tướng trẻ tuổi nhất của Liên Minh. Chiến công hiển hách, danh chấn tinh hệ. Thế nhưng lại bị ép phải trở thành Alpha của tôi. Sau khi đăng ký kết hôn, anh ném bó hoa tôi nâng niu mang đến trước mặt anh xuống đất, rồi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay ra. Lạnh giọng ra lệnh: “Không được để người khác biết em là Omega của tôi." “Tránh xa tôi ra, đừng làm những chuyện vô nghĩa.” Sau này, chiến tranh đại thắng. Nhưng anh lại đứng chết lặng giữa biển người đang hò reo ăn mừng. Đôi mắt đỏ hoe, gần như phát điên gào lên: “Omega của tôi đâu rồi? Em ấy vẫn chưa trở về!” Má/u dưới người tôi không ngừng lan rộng. Tôi bất lực bật cười. Có lẽ... Tôi không thể quay về nữa rồi. Nếu quan hệ hôn nhân được chấm dứt vì cái chết của tôi. Chắc hẳn... Thượng tướng Lục sẽ rất vui nhỉ...
Tôi là một cậu thiếu gia yếu ớt, tính tình kiêu căng, lại mang thân thể song tính. Bạn cùng phòng của tôi thì lạnh lùng, học giỏi, thân thể cường tráng, một đấm có thể hạ gục được ba người như tôi. Vì bí mật cơ thể mình, tôi đặc biệt ghen tị với hắn — Bùi Kiêu. Cứ rảnh rỗi là tôi lại kiếm cớ gây khó dễ cho hắn. Khi thì bắt hắn rửa chân cho tôi, khi thì ép hắn làm “ngựa” cho tôi cưỡi ngay trong ký túc xá. Ngay lúc tôi lại định gây sự với hắn, trước mắt bỗng hiện ra một loạt “bình luận bay”: [Ghê thật, nam phụ pháo hôi lại đi bắt nạt nam chính rồi.] [Không sao, nam chính là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc, sắp được gia đình giàu nhất nhận về rồi, nam phụ cứ chờ bị đuổi ra khỏi nhà đi.] [Ai còn nhớ thiết lập của nam chính là có thù tất báo không? Hắn sẽ trả thù nam phụ đến chết, rồi ném xuống biển cho cá mập ăn.] Tôi lập tức ngoan hẳn. Không dám bắt nạt Bùi Kiêu nữa. Nhưng ngược lại, hắn lại không vui. Hắn đè tôi xuống giường, đôi mắt đen sâu thẳm, đặc quánh lại: “Vì sao cậu không bắt nạt tôi nữa? Hay là bên ngoài có người khác rồi?” “Bọn họ hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao? Thiếu gia, cậu không thể đối xử với tôi như vậy…” Tôi: “!!!” Bình luận bay cũng chấn động: [Ủa gì vậy, nam chính kiểu Long Ngạo Thiên sao tự nhiên quay xe thành… cún con rồi?]
Ông nội bảy mươi tuổi bỗng khiến cả nhà một đêm đổi đời, giàu lên như trúng số. Nhà bác cả mừng đến phát điên, mua xe, mua nhà, còn lo cưới vợ cho anh họ. Nhà bác hai cũng vui không khép được miệng, ngày nào cũng cắm đầu làm kế hoạch du lịch, chuẩn bị đi vòng quanh thế giới. Còn tôi… vừa là trẻ mồ côi, lại còn là con gái. Cả nhà bàn bạc rất lâu, cuối cùng mới nghiến răng đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng: "Đồ sao chổi! Mười vạn này đủ cho mày sống đến hết đời rồi." Tôi không dám nhận. Bởi tôi nhớ rất rõ… Bảy ngày trước, khi tôi mang cơm đến Ký Tử Dao cho ông nội, tiện thể xây thêm gạch bịt cửa hang, trên người ông đã xuất hiện cả vết tử thi rồi.
Tôi là một Alpha cấp S, thế mà lại bị một Alpha khác đánh dấu ngay trong quán bar. Để lấy lại thể diện, tôi đạp hắn xuống dưới chân, nghiền nát chiếc máy trợ thính của hắn: "Tôi đang thiếu một con chó biết nghe lời. Con này rất hợp ý tôi." Đôi mắt Alpha đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi. Cuối cùng vẫn bị tôi ép buộc cúi đầu, gọi tôi là chủ nhân. Về sau… Alpha ấy biến thành Enigma. Khóe mắt tôi đỏ hoe: "Tôi... Không thể bị đánh dấu." Hắn nhẹ nhàng ấn lên vùng bụng dưới của tôi, giọng trầm khàn: "Tôi sẽ khiến em có thể."
Trước kỳ thi đại học, cậu học sinh nghèo u ám nhận được một bức thư tình nặc danh. Mọi người đều nói nét chữ đó là của tôi. Tôi đang định lên tiếng phủ nhận thì trước mắt bỗng hiện ra một loạt bình luận. [Tới rồi tới rồi, nam chính được bức thư tình chữa lành cả thời học sinh, sau này thi đỗ Thanh Hoa, trở thành người giàu nhất Hải Thành.] [Nhiều năm sau nam chính mới biết thư là do nữ chính viết, rồi điên cuồng yêu cô ấy.] [Nữ phụ làm ơn đừng xen vào nữa được không, sau này bị chỉnh chết lúc nào cũng không biết đâu.] Thanh Hoa? Tôi lập tức bước lên gật đầu. “Không sai, là tôi viết đấy.” “Thật ra tôi thầm thích cậu lâu rồi.”
Tôi là một tên công tử nhà giàu vô dụng. Kiếp trước, tôi đấu không lại đám con riêng trong nhà, cuối cùng bị đuổi ra ngoài đường với hai bàn tay trắng. Về sau, tôi bị Lục Dực — vị công tử lạnh lùng nổi danh nhất kinh thành — bắt về, nhốt trong căn biệt thự giữa núi rừng, ép tôi phải quan hệ tình cảm với hắn Sống lại một đời, tôi chủ động tìm đến Lục Dực. Mấy chuyện cưỡng ép yêu đương kia thôi bỏ đi, hại eo lắm. Đời này, chi bằng yêu đương đàng hoàng một chút.
Bạn Thân Gửi Bài Đăng Trên Vòng Bạn Bè, Than Phiền Con Vẹt Mới Nuôi Của Bố Quá Ồn Thằng bạn thân đăng một bài trên vòng bạn bè, than phiền rằng con vẹt mới bố nó nuôi suốt ngày kêu inh ỏi. Tôi nhắn riêng: 【Cho tao xem con chim đi.】 Bạn thân ngập ngừng hồi lâu rồi gửi lại một dấu hỏi chấm. Tôi: 【Mẹ nó, chỉ xem con chim thôi mà, mày có được không đấy?】 Vài phút sau, nó gửi cho tôi một tấm ảnh, kèm theo lời nhắn: 【Đã xem rồi thì phải chịu trách nhiệm đấy.】 Tôi: ?????? Ai thèm xem chim của mày chứ!!!!!!!!!!
Ngày ngày cày cấy không ngừng suốt năm năm, cuối cùng người vợ xinh đẹp của tôi cũng mang thai. Tôi vừa huýt sáo vừa hí hửng lắp nôi em bé thì cái hệ thống đã mất tích từ lâu bỗng dưng xuất hiện. 【Kinh thật đấy ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi.】 【Bảo cậu đi công lược nhân vật chính, sao cậu lại làm bụng phản diện to lên thế này?】 Tôi sợ đến mức giật bắn mình. 【Ý mày là… vợ tao vốn không nên là vợ tao sao?】 Hệ thống im bặt. Tôi hoảng loạn quay đầu lại. Chỉ thấy người vợ mặc đồ ở nhà đứng trước cửa, một tay nhẹ nhàng vuốt bụng dưới đã nhô lên. Biểu cảm của anh vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng hai mắt đỏ hoe, cả người như sắp đứng không vững. Anh khàn giọng hỏi: “Vậy thì sao?” “Em định đổi người à?”