Để cứu lấy Omega mà hắn yêu thương, tổng tài họ Thẩm đã khoét đi tuyến thể của tôi. Hắn bảo rằng đó là do tôi nợ cậu ta. Con trai tôi khóc lóc om sòm đòi Omega kia làm ba nhỏ mới, nửa đêm chạy đến trước giường bệnh của tôi lén lút tiêm không khí vào ống truyền dịch. Thật sự không cần phải gấp gáp như vậy, tôi cũng sắp chết đến nơi rồi. Tôi hỏi hệ thống: [Khi nào tôi mới có thể thoát khỏi thế giới này?] Hệ thống: [Ngay bây giờ.]
Hay tin phu quân tư thông cùng tội phi, lòng ta ngày đêm chẳng yên. Nhược bằng sự việc vỡ lở, cả nhà ắt phải chịu tội chém đầu, thương thay hài nhi mới tròn tháng tuổi. Đêm xuống, người lại tìm đến tự viện gặp ả đàn bà kia. Ta ẩn mình trong bóng tối, chứng kiến cảnh đôi bên ân ái. Sau đó, ả trở về thiền phòng, người khoác áo choàng bạc xám đứng lặng bên vách đá. Ta không sao kìm nén được nữa, lao tới, dồn hết sức bình sinh xô người xuống vực sâu. Một tiếng động trầm đục vang lên, người bị dòng nước nuốt chửng. Ta trở về phủ, thay y phục ướt đẫm, ôm chặt lấy con thơ, suốt đêm không chợp mắt. Sáng hôm sau, cửa phòng bị đẩy ra. Song kẻ tới chẳng phải tiểu đồng báo tang, mà chính là phu quân. Tâm can ta kinh hoàng, cớ sao người vẫn còn sống? Vậy kẻ đêm qua bị ta xô xuống vực kia là ai?
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
Để thi đỗ đại học A, tôi đã quen một nam sinh của trường qua mạng, rồi nhờ anh ấy kèm tôi học. Sau nửa năm tận tình chỉ dạy, anh ấy đột nhiên nói: “Thật ra, anh là Hạ Hành.” Hạ Hành — nam thần nổi tiếng của đại học A. Tôi lập tức nhắn lại: “Em là Ngô Ngạn Tổ của trường Nhất Trung.” Anh im lặng hồi lâu rồi gửi cho tôi một tấm ảnh. Gương mặt lạnh lùng, đường nét sắc nét, quả nhiên đúng là Hạ Hành. Tôi tiện tay lưu ảnh lại, không quên nghiêm túc dạy anh: “Không có việc gì thì đừng tùy tiện chụp ảnh người khác.” “Em không quan tâm anh trông thế nào, nhưng lấy ảnh của người khác để lừa em thì không được.” “Phạt anh dạy em giải bài này.” Anh đành ngoan ngoãn giảng bài cho tôi, nhưng sau đó lại liên tục đề nghị sau khi nhập học, hai đứa sẽ gặp nhau ngoài đời. Tôi đồng ý. Nhưng đến đúng ngày nhận giấy báo trúng tuyển, tôi liền chuyển cho anh năm vạn tệ, nhắn một câu “chia tay” rồi lập tức chặn anh. Không ngờ đúng không? Thật ra, ngay từ đầu, trường tôi muốn vào vốn là đại học B!
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Trong thành xảy ra một vụ án mạng đẫm máu vô cùng tàn nhẫn. Kỹ nữ Uyên Ương chết lõa thể trên giường thêu, thân mình trúng mấy nhát dao, máu chảy đầm đìa. Quan phủ bất tài, chẳng bắt nổi lấy một kẻ tình nghi. Ngay lúc lời đồn thổi bay khắp chốn, một tiểu khổ chủ tìm đến sạp của ta. Nàng dùng năm đồng tiền ít ỏi cuối cùng, khẩn cầu ta tìm ra hung thủ sát hại Uyên Ương. Ta: "?" Nhưng ta chỉ là một kẻ bói toán mà thôi.
Ta là bát hoàng tử giả ngốc để cầu sinh. Nào ngờ vì trò đùa của mấy vị hoàng huynh mà ta xông nhầm vào phòng của Cửu Thiên Tuế. Không những mạo phạm hắn, ta còn phát hiện ra bí mật lớn nhất của hắn. "Bí mật của ta đã bị điện hạ nhìn thấy rồi. Ngài nói xem, ta nên xử trí điện hạ thế nào đây?" Ta giả ngốc chứ đâu phải ngốc thật. Ta lập tức giả vờ ngây dại, định tìm cách bỏ chạy. Nào ngờ lại bị Cửu Thiên Tuế nhẹ nhàng bắt trở về. "Ta nghĩ điện hạ là người ngốc nên không so đo những chuyện này. Nhưng sau này nếu ta có việc cần tìm đến điện hạ, mong điện hạ có thể thương ta một chút, nghe rõ chưa?" Không nghe rõ thì sẽ mất đầu. Ta chỉ có thể rưng rưng gật đầu đồng ý. Chỉ là tên thái giám giả này thật sự quá đáng. Số lần hắn đến cung điện của ta còn nhiều hơn cả số lần hắn về nhà mình. Vì thế, nhân ngày cung biến, ta thu dọn chút vàng bạc châu báu, chuẩn bị trốn khỏi hoàng cung để nghênh đón tự do. Ai ngờ vừa trèo tường ra ngoài, quay đầu lại đã rơi thẳng vào lòng hắn. "Ta cứ tưởng điện hạ thật sự là một kẻ ngốc, không ngờ điện hạ nhà ta lại thông minh đến thế. Nếu đã vậy, hãy thu dọn cho tử tế rồi lên ngôi đi. Giang sơn này, coi như sính lễ ta tặng điện hạ." Khoan đã, ai muốn làm hoàng đế chứ?! Còn nữa, ai nói ta muốn lập hắn làm Hoàng hậu hả?!
Tôi là một kẻ lụy tình, không có đàn ông thì không sống nổi. Thế nên tôi cứ không ngừng tìm, không ngừng tìm. Sau đó, cảnh sát bắt tôi. Bởi vì họ phát hiện một hố chôn xác khổng lồ, mà những người bị chôn bên trong... Đều là bạn trai cũ của tôi.
Tấn Hưng năm thứ mười ba, trời giáng thịt lạ, hôi thối khó ngửi. Thái sử lệnh tâu rằng đó là thịt tiên, ăn vào có thể trường sinh. Đế vô cùng hoan hỉ, cùng Hậu chia nhau ăn. Phần còn lại ban thưởng cho hoàng thân quốc thích cùng cận thần. …… Phu quân của thiếp cũng được ban một phần thịt tiên. Đêm đó, chàng tắm gội thắp hương, nói muốn cùng tiểu thiếp yêu quý nhất dùng món này, để cùng nhau hưởng trường sinh bất tử. Mẹ chồng vừa uống canh nấu từ thịt tiên, vừa rủ mắt bảo thiếp: “Thịt tiên khó cầu, nhưng nếu con cứ giữ lòng hiếu thuận, sớm ngày sinh hạ nối dõi cho nhi tử của ta, thì cũng không phải là không thể ban cho con một chén.” Thiếp cúi đầu. Tay trong tay áo nắm chặt một mảnh giấy. Đó là bức thư phụ thân từ Lạc Dương phi ngựa mang tới. Trên đó chỉ có hai hàng chữ máu: “Chớ ăn thịt tiên!” “Mau trốn đi!!!”
Tôi bị cận thị nặng, nhìn nhầm một anh chàng đẹp trai vai rộng mông cong thành thanh mai trúc mã của mình. 【Anh mặc vest đẹp trai quá, em thích lắm.】 Trúc mã nhắn lại ngay lập tức: 【Dáng này của anh mặc bao tải cũng đẹp.】 Tôi nổi lòng tham sắc, vui vẻ nói muốn đem tặng anh món bánh đào tô tôi tự tay làm. Ngày hôm sau, trúc mã mặt mày đen sì chặn tôi lại: "Bánh đào tô đâu?" "Đồ ham ăn, hôm qua chẳng phải đưa cho cậu rồi sao? Hay là vẫn còn muốn ăn nữa?" Trúc mã tức đến bật cười: "Cậu đùa tôi đấy à?" Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng là tôi đã đưa tận tay cho trúc mã mà. Anh ấy còn gọi tên tôi, nói cảm ơn nữa cơ mà. Đêm đó, tôi nhận được tin nhắn từ anh trai của trúc mã: Bánh đào tô rất ngon.
Bị trùm trường dồn vào góc tường, tôi cuống quýt nhắn tin cho người yêu qua mạng để cầu cứu, nào ngờ điện thoại của trùm trường lại reo lên. Ánh mắt anh ấy hơi biến đổi: "Em là bé ngoan nhà tôi?" "Hai phút trước thì phải, giờ thì không." "Ai nói thế?" "Chúng ta không thân." Anh ấy nhếch môi cười: "Hôn cũng hôn rồi, em nói xem thế đã đủ thân chưa?"