Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
Tôi và Ứng Dung Tuyết là đối thủ một mất một còn, đồng thời cũng là tình địch. Chúng tôi cùng lúc phải lòng một Omega tên Tống Tranh. Nhưng tôi là Beta, đã định trước không thể cạnh tranh với Ứng Dung Tuyết - một Alpha cấp cao nhất. Dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi biết Tống Tranh tỏ tình với Ứng Dung Tuyết, tôi uống say một trận. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã đến ba năm sau. Không những tôi còn đang ngủ chung một chiếc giường với Ứng Dung Tuyết, anh ta còn gọi tôi: “Vợ.” ???
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Năm 18 tuổi, tôi được đón vào Tống gia, trở thành Omega của Tống Giang Hành, với nhiệm vụ là sau này sẽ giúp hắn xoa dịu kỳ mẫn cảm. Việc tôi cần làm chính là lấy lòng hắn. Nhưng Tống Giang Hành lại nói với tôi rằng cuộc đời tôi không nên bị giam cầm ở nơi này. Hắn luôn dặn tôi phải mang theo thuốc ức chế bên mình, nói rằng nếu trong kỳ phát nhiệt mà không có thuốc ức chế, tôi rất dễ bị Alpha bắt nạt. Hắn bảo tôi đừng tin bất kỳ Alpha nào, kể cả chính hắn. Cho đến sau này, khi tôi rơi vào kỳ phát nhiệt, hắn lại lấy thuốc ức chế của tôi đưa cho một thực tập sinh mới vào công ty hắn để dùng trong lúc khẩn cấp. Hắn nhìn bộ dạng chật vật của tôi, giọng đầy lo lắng: “Tiểu Đăng, em đợi một chút, anh sẽ nhanh chóng tìm thuốc ức chế khác về.” Nói xong, hắn bỏ tôi lại, xoay người sải bước rời đi.
Sau khi từ bỏ cuộc thi vì bạn trai, có người tìm đến tôi. “Sang Vân, cậu bị lừa rồi.” “Dư Trạm căn bản không phải là một sinh viên nghèo.” “Anh ta tỏ tình với cậu, ở bên cậu, tất cả đều là vì một trò chơi trả thù.” “Mục đích lừa dối cậu của anh ta chính là hủy hoại cậu.” Tôi không tin. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy người bạn trai nghèo khó của mình đang đứng giữa một đám con nhà giàu. Trên mặt anh ta là vẻ giễu cợt.
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
Tôi xuyên không về đúng năm mình đang yêu đương nồng cháy với Bùi Diễn, còn Giang Dã thì như nước với lửa, nhưng bản thân tôi lại chẳng hề hay biết gì. Lúc này, Bùi Diễn vênh váo tự đắc nói với tôi: 'Chỉ là trò chơi thôi mà, tôi hôn cô ấy một cái thì đã sao?' Nói xong, hắn hôn Thẩm Nhu đến mức nước bọt kéo sợi, cả đám người xung quanh đều gào thét phấn khích. Giang Dã ngồi cạnh tôi, cười mỉa mai: 'Thế mà cũng không tức giận à?' Tôi theo bản năng dựa vào lòng hắn, buột miệng nói: 'Ông xã, anh đủ rồi đấy~' Tiện tay sờ lên lồng ngực hắn, rồi bất chợt ngẩng đầu, cau mày tát một cái: 'Sao anh không đeo chuông?'
Vào năm thứ ba sau cái chết đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước. Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn. Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà. Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh. Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này. Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi. Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa. Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối, tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm chặt lấy vào lòng.
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
Tôi và anh trai là cặp song sinh ác ma trong ngôi trường quý tộc. Dựa vào gia thế giàu có và quyền lực, anh ấy bắt nạt hoa khôi nghèo khó, còn tôi thì cưỡng ép theo đuổi nam thần học bá lạnh lùng. Hôm đó, tôi lại chặn nam thần ở nhà thi đấu, ép cậu ấy phải "giảng bài" cho mình. Cậu ấy lộ rõ vẻ nhẫn nhịn, nhưng vành tai lại ửng đỏ. Mãi cho đến khi anh trai tôi đá văng cửa lớn, kéo tôi đi thẳng ra ngoài: "Em gái à." Anh ấy nói: "Mau đổi người khác mà cưng chiều đi." Tôi khó hiểu khi bị anh trai lôi đi: "Sao thế? Anh đừng có phá chuyện tốt của em——" Tôi nói: "Em suýt nữa là chạm được vào tay cậu ấy rồi." Có lẽ là do ảo giác. Ngay khi tôi dứt lời, người anh trai bên cạnh khẽ run lên hai cái. "Em đừng có tự tìm đường chết," anh ấy thấp giọng cảnh cáo bên tai tôi, rồi dùng sức kéo tôi ra ngoài mạnh hơn. Tôi chưa từng thấy vẻ mặt sợ hãi đến thế của anh trai mình. Tôi tò mò nhìn anh ấy, nên đã bỏ lỡ cảnh tượng phía sau lưng. Vẻ nhẫn nhịn trên mặt Chu Húc An biến mất sạch sẽ, cậu ta u ám và lạnh lùng nhìn chằm chằm theo chúng tôi.
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.