Tôi là thư ký riêng của sếp lớn. Sếp lớn sắp ba mươi, nhưng vẫn kiên định độc thân. Cho đến một ngày, em gái hắn viết một bài fanfic thế là trong công ty bắt đầu lan truyền tin đồn mối quan hệ mờ ám giữa tôi và sếp. Tôi? Với sếp á? Bọn họ đúng là dám nghĩ thật! Tôi tức đến choáng cả đầu, trực tiếp tag @ sếp lớn trong group chat. Không hiểu đầu óc quay cuồng thế nào, lại gõ nhầm chữ “sếp” thành “chồng”. [Chồng ơi, anh nói một câu đi mà!] Tin nhắn vừa gửi đi, cả group chat lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối. Một lúc sau, sếp lớn mới chậm rãi nổi bong bóng. [Vậy để anh phát biểu hai câu?]
Cha nuôi đưa cho tôi xem một đoạn video bẩn thỉu đến mức không dám nhìn thẳng. Trong clip, một cô gái bị xích sắt siết chặt quanh cổ. Lúc thì bị người ta ấn đầu vào bồn cầu bắt học tiếng chó sủa, lúc lại bị lột đồ đến bán khỏa thân để cưỡng ép chụp ảnh. Tôi lạnh nhạt hỏi: "Ai đây?" Giọng cha nuôi nghẹn ngào, ông run rẩy nhìn tôi: "Em con! Mẹ kiếp chúng nó!" Ủa, đang nói chuyện tử tế, sao tự nhiên lại chửi thề? Sau đó, tôi chuyển đến trường của em gái, đem đám rác rưởi từng bắt nạt nó ra bắt nạt lại từng đứa một. Cái cảnh tượng ấy kinh khủng đến mức, mấy con chó đi ngang qua lỡ tò mò nhìn thêm hai cái thôi, cũng bị thằng em trai cuồng loạn của tôi bồi cho mấy cước.
Đối tượng tôi thầm thương trộm nhớ là một tên thẳng nam ngốc nghếch, suốt ngày tỏa ra sức hút mà chẳng tự nhận thức được. Cậu ta bám tôi, ôm tôi, sờ tôi, miệng lúc nào cũng gọi "vợ ơi" rối rít. Tôi rung động muốn chết, nhưng vẫn tỉnh táo nhận ra đây chỉ là mấy trò đùa của trai thẳng, thế nên lần nào cũng giả vờ dửng dưng. Tôi cứ nghĩ mối tình đơn phương này rồi sẽ chìm vào quên lãng. Nhưng đến một đêm say rượu, cậu ấy ôm tôi, vừa khóc vừa hôn: “Hu hu... tại sao cậu lại là một tên thẳng nam không biết gì chứ?” Hả? Hả hả hả???
Bất ngờ xuyên vào một bộ truyện thú nhân, tôi trở thành nhân vật làm nền cho thụ chính, một pháo hôi độc ác bị vạn người ghét bỏ. Lúc bấy giờ, bộ lạc đang tổ chức "Đại hội chọn bạn đời". Chính từ khoảnh khắc này, nguyên chủ cậy mình có thân phận đặc biệt mà chọn công chính, dấn thân vào con đường tự tìm đường chết không lối thoát. Nhìn những thú nhân cao lớn trước mắt đang trừng mắt giận dữ chờ tôi lựa chọn, mặt mũi tôi tối sầm cả lại. Tôi đâu có giống nguyên chủ, tôi là một kẻ vô dụng yếu đuối mà. Thế là dưới ánh mắt chăm chú của mọi người. Tôi lê từng bước đến trước mặt chàng thú nhân câm đang rũ mắt, dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh kia. Tôi ấp úng hỏi: "Hay là... hai ta cứ thế sống tạm với nhau nhé?"
Ta từng là thiên chi kiêu tử được cả tông môn ngưỡng mộ. Dẫu chỉ là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi, nhưng có sư tôn hết mực yêu thương, các sư huynh sư đệ luôn quan tâm. Cho đến ngày định mệnh ấy, khi thiếu niên ngây thơ thuần khiết kia quay trở về. Ta mới vỡ lẽ mình chỉ là vật thay thế đáng thương, một bình chứa linh căn. Bị người đáng tin nhất phế bỏ tu vi, đoạt mất linh căn, đuổi tận giết tuyệt... Đường cùng, ta tìm đến trước cửa kẻ địch truyền kiếp - Ma Tôn Lệ Chỉ Uyên. Tự chọn cho mình cái chết dưới tay hắn. Nhưng khi ta quỵ xuống ho ra máu, trong màn sương mờ ảo bỗng văng vẳng tiếng nói quen thuộc đầy hoảng hốt: [Phu nhân!! Phu nhân yêu dấu của ta sao thế này?!]
Tầng dưới mới chuyển đến một bà mẹ đơn thân, cuộc sống của hai mẹ con nghèo túng đến thảm hại. Ban đầu, tôi chẳng mảy may động lòng trắc ẩn, thậm chí còn có chút hả hê trên nỗi đau của họ. Tôi sắp chết rồi, mà một kẻ không sống nổi như tôi thì chỉ muốn kéo cả thế giới này xuống mồ cùng mình. Thế nhưng đứa con gái nhỏ nhà họ lại rất quấn quýt với tôi. Mặc kệ vẻ mặt lạnh lùng xua đuổi, cô bé cứ thường xuyên lại gần, đưa cho tôi mấy viên kẹo: "Mẹ bảo chú tiêm đau lắm, chú ăn kẹo là hết đau ngay ạ." Tôi chỉ hừ lạnh, chẳng quan tâm đến lòng tốt rẻ tiền đó. Cho đến một đêm nọ, khu chung cư xảy ra một vụ thảm án kinh hoàng. Người mẹ bị ba tên côn đồ đột nhập, làm nhục đến chết ngay tại nhà, đứa con gái cũng bị chúng dìm chết một cách tàn nhẫn. Khốn nạn thay, vì chúng có giấy chứng nhận tâm thần nên pháp luật chẳng thể định tội. Nghe tiếng còi xe cảnh sát kêu inh ỏi dưới lầu, tôi ngậm viên kẹo trong miệng, mặt không cảm xúc lướt qua đám đông để đến bệnh viện lấy thuốc. Chẳng ai hay biết, trong ngực áo tôi đang giữ chặt một con dao sắc lạnh. Kẻ sắp chết như tôi vốn chẳng phải loại người lương thiện gì. Bản án t//ử hì//nh mà luật pháp không thể tuyên án được, thế thì cứ để tôi làm.
Năm mới, tôi đến nhà bạn thân từ thuở nhỏ chơi. Văn Triều thò tay ra từ phòng tắm, giọng lơ đãng: "A Cẩm, lấy giúp anh bộ đồ ngủ." Mẹ hắn cầm xẻng xào chạy từ bếp ra: "Con đã lớn rồi, Cẩm là con gái, con không biết phải giữ khoảng cách sao?" Văn Triều quấn khăn tắm bước ra, bất cần đời: "Có sao đâu." Hắn nói cũng không sai, đây là năm thứ ba chúng tôi yêu nhau trong bí mật. Chuyện thân mật nào cũng đã trải qua hết. Mẹ hắn trợn mắt: "Trước đây không sao, hai đứa bạn thanh mai trúc mã, thân thiết hơn người khác cũng bình thường." "Nhưng từ nay không được nữa, Cẩm đã có bạn trai rồi." Văn Triều khựng lại, đột nhiên mặt lạnh tanh: "Bạn trai?" "Làm gì có chuyện cô ấy có bạn trai?" #nore
Tôi thích Thẩm Luật suốt mười năm. Từng bước một, tôi nâng hắn lên vị trí quản lý cấp cao của tập đoàn Tần thị. Vậy mà chính tay hắn lại hủy hoại công ty nhà tôi, còn đẩy tôi vào tù. “Chuyện ghê tởm nhất đời tôi là từng làm bạn với một thằng gay.” Mãi đến phút cuối, tôi mới biết Thẩm Luật hận tôi vì năm xưa đã đuổi đi con đàn bà đào mỏ từng dụ dỗ, kéo hắn sa ngã. Hắn cho rằng tôi vì tư lợi cá nhân mà chia rẽ uyên ương. Thế nên khi mở mắt sống lại, tôi dứt khoát chúc bọn họ bên nhau trọn chín chín năm. Quay đầu lại, tôi đem toàn bộ số tiền từng dùng để theo đuổi Thẩm Luật, ném hết vào tay một đàn anh nghèo đang chật vật khởi nghiệp. Rồi sau đó, Thẩm Luật gõ cửa nhà tôi suốt cả đêm. “Tần Thâm! Bây giờ tôi sẵn sàng thử ở bên cậu!” Phong Thời đứng phía sau tôi, vươn tay ra, dứt khoát đóng sầm cửa. “Xin lỗi. Bây giờ, cả con người lẫn tiền của em ấy, đều do tôi quản.”
Bước sang năm thứ ba cưỡng ép Lục Hành ở bên mình, tôi phát hiện bản thân mắc bệnh ung thư. Phẫu thuật cần người nhà ký tên, nhưng tôi nào còn người thân, chỉ còn lại mỗi Lục Hành. Gọi điện thoại cho anh ta, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẩy: "Thang Trì Ngữ, tốt nhất là cậu chết quách ở bên ngoài đi." Tôi cũng cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng đáp lại: "Được thôi, đến lúc đó anh nhớ kỹ là đừng có đi tìm tôi đấy."
Trước khi mẹ chồng qua đời, chồng tôi khóc lóc nói: "Mẹ ơi, kiếp sau mẹ hãy làm con gái con, để con được nuôi dưỡng mẹ!" Mười tháng sau, tôi hạ sinh một bé gái. Nhưng đôi môi khô héo, đôi mắt ba trắng lạnh lùng ấy lại giống hệt người bà đã chết của nó! Ngay cả tính cách cũng y như bà ấy, luôn tỏ ra ghét bỏ tôi. Tôi vừa chạm vào là bé khóc thét. Cho bú thì cố tình cắn đau ngực tôi. Tôi hỏi chồng: "Không lẽ đúng là mẹ anh đầu thai về đây sao?" Chồng bảo tôi bị trầm cảm sau sinh hay suy nghĩ linh tinh. Tôi cũng không hỏi thêm. Cho đến ngày tôi về nhà lấy tài liệu, bắt gặnh cảnh chồng châm điếu thuốc cho con gái: "Mẹ ơi, con biết mẹ thích nhất món này. Đợi cô ta chết đi, con sẽ cho mẹ hút mỗi ngày."
Cuốn nhật ký của tôi đã bị người khác lôi ra. Bên trong dày đặc chữ, toàn bộ đều là tên Tống Chiêu. Có kẻ khoa trương hét lớn: “Đậu má, Tống Chiêu, thế mà Sở Hà thích cậu kìa! Hai người còn ở chung ký túc xá nữa, không chừng cậu ta còn lén chụp trộm cậu rồi đem ra tưởng tượng bậy bạ nữa đó chứ.” Sắc mặt Tống Chiêu trở nên vô cùng khó coi: “Cút! Ghê tởm chết đi được.” Ngay sau đó, cậu ta bước tới trước mặt tôi, vẻ mặt đầy chán ghét, chìa tay ra: “Đưa điện thoại đây.”