Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
Năm năm trước. Ta đã bán tên nô ngốc bên cạnh mình vào phủ Nhiếp Chính Vương. Hắn ôm chặt bắp chân ta, khóc đến hai mắt đỏ hoe: "Ta không ăn tiên sinh nữa, tiên sinh ăn ta đi…" "Tiên sinh đừng bán A Si, được không?" Mặt ta đỏ bừng. Đạp hắn ra, ôm ba mươi lượng bạc chạy mất. Năm năm sau. Tên ngốc đã trở thành Nhiếp Chính Vương. Tay khẽ phe phẩy quạt giấy, dung mạo tuấn mỹ như tiên nhân giáng trần. Hắn mỉm cười dừng bước trước quầy thuốc của ta. "Tống lang y, bản vương tìm ngươi thật vất vả."
Lâm Triệu yêu tôi để trả thù mẹ tôi – người giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc của anh ta. Ngay trước mặt bà, anh ta đã đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy rồi thách thức: "Thưa cô, chẳng phải cô luôn nói đ//ồng tí//nh luy/ến á/i là gh//ê tở/m sao? Giờ thì con trai cô cũng trở thành loại đó rồi đấy." Sau đó, anh ta cắt đứt mọi liên lạc, chia tay đột ngột rồi biến mất không dấu vết. 6 năm sau gặp lại, Lâm Triệu đã là một doanh nhân trẻ thành đạt, danh tiếng lẫy lừng. Còn tôi, tôi vẫn kẹt lại với người mẹ đang sống thực vật sau một vụ t//ai n//ạn giao thông. Vì cần tiền, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối cho đối tác làm ăn của anh ta.
Tôi bị cận thị nặng. Khi kỳ phát nhiệt ập đến mạnh mẽ, tôi đã khóc lóc cầu xin bạn thời ấu thơ giúp tôi xoa dịu. Sau khi bị pheromone của đối phương ám từ đầu đến chân, tôi run rẩy đeo kính vào. Rồi tim tôi lạnh đi một nửa. Xong đời rồi. Người đã đánh dấu hoàn toàn tôi, sao lại là crush của người bạn thời thơ ấu cơ chứ? Anh ta không phải là Omega sao? Thế này là tôi đã ngủ với tình địch rồi ư?!
Yêu online gặp phải hàng khủng: 188, 101, 69, 20. Trước ngày hẹn gặp một ngày, hắn đột nhiên hoãn cuộc hẹn: "Xin lỗi bé yêu, ông chủ bắt anh đi công tác đột xuất, cả tuần không về được, huhu." Tôi tưởng hắn xấu hổ không dám gặp mặt, cố tình trì hoãn. Thử dò hỏi: "Ông chủ anh là ai? Em giúp anh chửi cho." "Huhu, là tổng tài tập đoàn Viễn Thắng, đồ súc sinh đấy. Nhưng em đừng lo, anh đã nghĩ cách trị hắn rồi." Tôi liếc nhìn văn phòng tổng giám đốc của mình, đờ người. "Thế anh định trị đồ súc sinh đó thế nào?" Về sau tôi mới biết, hắn đúng là biết cách "trị" - trị đến mức khiến tôi rên rỉ meo meo.
Yêu Cố Kỳ Thâm được bảy năm. Tôi chợt buông bỏ nỗi ám ảnh khôn nguôi trong lòng. Lần chia tay cuối cùng, anh nói: "Đừng chấp nhất yêu một người như thế, thật sự đáng sợ đấy." "Khi còn trẻ, hãy yêu nhiều vài mối tình đi." Tôi cười đáp: "Được thôi, tôi sẽ thử." Sau chia tay, cuộc sống Cố Kỳ Thâm vẫn nguyên vẹn như xưa. Tháng đầu tiên, anh chưa từng nhắc đến tôi. Tháng thứ hai, anh bắt đầu bồn chồn không yên. Tháng thứ ba, khi anh thẫn thờ đứng dưới tòa nhà tôi lúc nửa đêm. Tôi vừa dỗ dành Thẩm Tri Hành ngủ yên trên giường. Người đàn ông hết giận cố ý ôm tôi ra trước cửa kính. Hôn tôi trong cơn ghen khó giấu: "Em thấy hắn thảm hại chưa? Có xuống gặp không?"
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ABO, trở thành tài xế Beta của một vị tổng tài bá đạo. Trong nhóm chat của hội tài xế, ngày nào tôi cũng thấy các Beta khác than vãn đủ điều: "Cái vách ngăn ấy mà cứ hạ xuống một cái là y như rằng họ làm mấy chuyện ghê tởm không ai thấu ở ghế sau!" "Mọi người có biết lần nào tôi cũng phải tăng ca chỉ vì đi rửa xe không hả?!" Tôi thì cứ thế mà tàng hình, âm thầm "tàu ngầm" hóng hớt rồi cười trên nỗi đau của đồng nghiệp. Bởi vì ông chủ của tôi chẳng giống họ chút nào. Hắn chưa bao giờ hạ vách ngăn trong xe xuống. Hắn chỉ ngồi đó, nhìn tôi chằm chằm không rời mắt một giây. Cho đến một đêm nọ, tôi được lệnh mang tài liệu gấp đến nhà riêng của hắn. Giây phút cánh cửa mở ra, tôi bất ngờ chạm thẳng vào đôi đồng tử màu vàng kim đầy hoang dại của sếp.
Mẹ tôi là người giúp việc cho nhà Kỳ Thầm. Ở trường, tình cờ gặp nhau, bạn Kỳ Thầm buông lời đùa cợt: "Ê, thằng em gái này hình như anh từng thấy ở nhà mày." Anh khẽ nhướng mày, giọng bình thản: "Không quen." Tôi ngoan ngoãn mỉm cười, tối hôm đó vẫn như thường lệ lẻn vào phòng Kỳ Thầm hôn anh. Cúi đầu ngoan ngoãn, chẳng chút phản kháng. Kỳ Thầm siết chặt eo tôi, ánh mắt ngập tràn dục vọng: "Quái, sao lại ngoan thế không chịu được." Cho đến khi học sinh chuyển trường mới đến lớp, bằng điểm số áp đảo vượt mặt Kỳ Thầm giành vị trí nhất toàn trường. Tôi không còn quẩn quanh anh nữa, thậm chí cố ý lờ đi. Vốn tưởng anh sẽ không để tâm. Nhưng khi tôi lại ngọt ngào gọi tên học sinh chuyển trường kia là "anh", Kỳ Thầm bất ngờ ném chiếc áo đồng phục lên bàn tôi. Trước ánh mắt cả lớp, anh cười khẩy buông lời: "Sáng nay lấy nhầm rồi." "Đồ trên người em mới là của anh."
Tối hôm đó, tôi vội vàng bắt một chiếc taxi để về nhà. Tài xế vừa lái vừa hỏi: “Em gái làm nghề gì thế?” Tôi đáp: “Xem bói, chuẩn khỏi phải nói.” Hắn cười khẩy hai tiếng: “Thế xem giúp tôi một quẻ được không?” “Được chứ.” Tôi quay đầu lại, chăm chú nhìn vào mặt tài xế. Là tướng mặt của kẻ đại á/c.
Bộ lạc muốn đem những thú nhân ốm yếu bệnh tật bán rẻ đi. Một gã hổ cao lớn hung dữ đã mua tôi. Hắn xách ngược tôi lên bằng chiếc đuôi to xù lông của tôi, vẻ mặt hung ác mà đe dọa: “Sau này việc thì ngươi làm, đồ ăn để ta ăn!” “Nếu dám bỏ chạy, ta sẽ đánh gãy chân ngươi!” Tôi chỉ biết run rẩy gật đầu, miệng liên tục vâng dạ. Tôi không dám hóa thành hình người để nói rằng… mình vốn là kẻ què chân, nên mới bị bộ lạc vứt bỏ. Càng không dám kể ra bí mật giấu nơi giữa hai chân mình.
Một giờ sáng, tôi lướt mạng thì thấy một bài đăng cầu cứu trong mục cùng thành phố. Tiểu Trần: [Cứu tôi với, tôi không ra khỏi tàu điện ngầm được.] [Kiến thức cơ bản là tàu phải tới ga thì mới xuống được chứ.] [Chủ thớt ngủ mơ à?] Tiểu Trần: [Tôi không ngủ! Tôi cũng biết tàu tới ga thì xuống! Nhưng chuyến tàu này đã chạy suốt mười phút mà không dừng lại! Hai ga này bình thường chỉ mất bốn phút thôi mà!] [Chủ thớt đừng hoảng, có khi tàu bị trục trặc. Bạn đang ở tuyến nào? Tôi liên hệ nhân viên giúp bạn.] Tôi nhìn câu trả lời mới nhất, bỗng sững người. Bởi vì… tôi cũng đang ở trên chuyến tàu điện ngầm đó.