Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
Một ngày trước lễ tốt nghiệp, ảnh tôi hôn Bùi Mặc bị kẻ nào đó tung lên bảng tin tỏ tình của trường. Mộc Hướng Dương – sinh viên ưu tú khoa Biểu diễn thích đàn ông, chuyện này bỗng chốc truyền đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Tôi r/un r/ẩy gọi điện cho Bùi Mặc, nhưng đáp lại chỉ có tiếng thông báo bận máy lặp đi lặp lại một cách vô tình. Kể từ ngày đó, cái tên Bùi Mặc hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi. Mãi đến 5 năm sau. Tôi gặp lại hắn ngay tại buổi casting phim mới của Ảnh đế Hạ Sâm. Vừa thấy tôi, Bùi Mặc đã lộ vẻ kích động lạ thường: “Hướng Dương, em... em là người đại diện của cậu ta sao?” Tôi còn chưa kịp mở lời, Hạ Sâm đứng cạnh đã khẽ “chậc” một tiếng đầy vẻ trêu ngươi: “Mắt nhìn kiểu gì thế hả? Anh ấy không phải người đại diện, anh ấy là chủ nhân của tôi! À ch*t ti/ệt, xin lỗi nhé, tôi nói nhầm, là người yêu, người thương của tôi!”
Tôi là một NPC trong phó bản game kinh dị. Boss bị người ta bỏ thuốc, còn tôi — với tư cách NPC — chủ động mang thuốc giải tới cho anh ấy. Kết quả lại bị anh kéo lên giường lăn lộn suốt cả đêm. Sau đó còn mang thai luôn. Boss nổi trận lôi đình, lục soát toàn bộ phó bản để tìm kẻ không biết sống chết đã bò lên giường anh đêm đó. Tôi ôm bụng, dè dặt hỏi: "Đại ca, sau khi tìm được người đó rồi… anh định làm gì?" Boss cười lạnh một tiếng:"Giết rồi đem cho đám quỷ bữa ăn."
Tôi là một thiếu gia vừa kiêu căng vừa độc địa. Cùng lúc yêu đương qua mạng với hai anh Alpha siêu cấp. Sau khi bị họ phát hiện bắt cá hai tay, tôi chẳng chút do dự sai đàn em đi gặp mặt hộ. Đang lúc đắc ý vì đã giải quyết xong hai tên phiền phức, thì đột nhiên tôi thức tỉnh cốt truyện. Hóa ra tôi là một tên pháo hôi độc ác trong tiểu thuyết sủng đoàn. Đứa đàn em vẫn luôn bị tôi bắt nạt mới là thụ chính. Còn hai đối tượng yêu đương qua mạng của tôi, một là hoàng tử đế quốc, một là con trai độc nhất của người giàu nhất nước, sau khi gặp đứa đàn em đi gặp mặt hộ tôi, tất cả đều say mê cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ba người bọn họ hạnh phúc bên nhau, nhưng vẫn không quên đày tôi đến một hành tinh hoang vắng… Tôi sợ thật rồi. Quyết định bỏ trốn. Nhưng chạy trốn chưa được bao lâu, tôi đã bị tóm. Mắt bị bịt kín bằng vải đen, chân còn bị trói bằng xích sắt. Chàng trai tóc đỏ tuấn mỹ nghiến răng ken két: "Bảo bối chẳng ngoan chút nào, lén anh tìm tiểu tam A đã đành, còn tìm một lúc tận hai đứa." Một giọng nói khác khàn đặc: "Không muốn làm hoàng tử phi? Vậy cả đời này em đừng hòng rời khỏi chiếc giường này nữa." Đứa nhỏ đáng thương từng bị tôi bắt nạt cũng hắc hóa luôn rồi: "Thiếu gia thật hư, em đã giúp anh giải quyết hết tiểu tam tiểu tứ rồi, vậy mà anh vẫn còn muốn vứt bỏ em!" Không đúng! Tôi không phải là kẻ bị mọi người ghét bỏ, vạn người chê cười sao?!
Năm năm trước. Ta đã bán tên nô ngốc bên cạnh mình vào phủ Nhiếp Chính Vương. Hắn ôm chặt bắp chân ta, khóc đến hai mắt đỏ hoe: "Ta không ăn tiên sinh nữa, tiên sinh ăn ta đi…" "Tiên sinh đừng bán A Si, được không?" Mặt ta đỏ bừng. Đạp hắn ra, ôm ba mươi lượng bạc chạy mất. Năm năm sau. Tên ngốc đã trở thành Nhiếp Chính Vương. Tay khẽ phe phẩy quạt giấy, dung mạo tuấn mỹ như tiên nhân giáng trần. Hắn mỉm cười dừng bước trước quầy thuốc của ta. "Tống lang y, bản vương tìm ngươi thật vất vả."
Tôi đã tiêm thuốc ức chế suốt ba năm trời để giả làm một Beta. Bởi vì giới điện tử chuyên nghiệp không thu nhận Omega. Cộng sự của tôi, Cù Tử Minh, là Alpha mạnh nhất toàn giải đấu. Anh ấy đã đánh cặp cùng tôi suốt hai năm trời. Vậy mà chưa một lần anh phát hiện ra. Cho đến ván thứ tư của trận chung kết, điều hòa bị hỏng. Tay tôi bắt đầu run rẩy. Trong kênh đàm thoại, anh im lặng mất ba giây. Sau đó, tất cả mọi người đều nghe thấy anh nói: "Tạm dừng." Huấn luyện viên cuống quýt: "Cậu điên rồi à? Đây là trận chung kết đấy!" Cù Tử Minh tháo tai nghe rồi quay người lại, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mọi camera. "Cậu ấy đang phát tình."
Kết hôn 3 năm, chồng cũ mỗi lần nhiều nhất 3 phút, còn đổ cho tôi ham muốn cao. Sau ly hôn, mẹ tôi ngày nào cũng giục tái hôn, bảo tôi: “Mày đã qua một lần đò rồi thì đừng có kén chọn nữa”. Tôi lấy chồng. Lấy một người đàn ông lạnh lùng, trong buổi xem mắt chỉ nói đúng 10 câu. Tôi cứ tưởng đời này chỉ vậy thôi, sống chung cho qua ngày. Đêm tân hôn, anh ấy quay người khóa trái cửa. Lúc đó tôi mới biết, đàn ông với đàn ông khác xa nhau. Hôm sau anh ấy mặc vest chỉnh tề, lạnh nhạt nói: “Bữa sáng ở trên bàn”. Cứ như tối qua không phải cùng một người. #NORE
Khi lướt qua diễn đàn, một bài đăng thu hút sự chú ý của tôi: 【Tôi là người xuyên không, vào ngày 25 tháng 2 năm 2019, một cô gái tên Trình Đan sẽ bị giết hại, thi thể vứt bỏ trong núi. Thủ phạm là hai gã đàn ông trung niên, một trong số đó tên Lý Thượng Thanh. Tôi biết các bạn sẽ không tin vào lời này, nhưng thời gian sẽ cho các bạn câu trả lời.】 Phần bình luận bên dưới nườm nượp: 【Khua chiêng gõ mõ, đăng bài quá 500 lượt chia sẻ là công an tóm cổ đấy.】 【Bịa chuyện cũng phải có căn cứ chứ, tôi quen một Trình Đan nhưng rõ ràng là đàn ông mà.】 Chỉ riêng tôi ngồi trước màn hình máy tính, lông tôi dựng đứng, máu trong người đông cứng. Bởi vì tên thật của tôi chính là Trình Đan, giới tính nữ. Còn Lý Thượng Thanh, chính là tên đồng nghiệp của bố tôi.
Tôi là một cậu chủ nhỏ kiêu căng, ngang ngược lại còn độc miệng. Đồng thời yêu qua mạng với hai đại mãnh Alpha đẹp trai. Sau khi chuyện tôi bắt cá hai tay bị bọn họ phát hiện, tôi không chút do dự sai tên tùy tùng của mình đi gặp mặt thay. Đang đắc ý vì xử lý được hai phiền phức lớn, tôi lại bất ngờ thức tỉnh. Hóa ra tôi chỉ là pháo hôi ác độc trong một bộ truyện sủng văn. Tên tùy tùng nhỏ luôn bị tôi bắt nạt mới là nhân vật thụ chính. Mà hai đối tượng yêu qua mạng của tôi, một người là hoàng tử đế quốc, một người là con trai độc nhất của nhà giàu số một, sau khi gặp tên tùy tùng đi gặp mặt thay tôi, tất cả đều vừa gặp đã yêu. Ba người họ vui vẻ ở bên nhau, còn tiện tay đày tôi đến một hành tinh hoang vắng… Tôi ngoan rồi. Quyết định bỏ chạy. Nhưng chưa trốn được bao lâu đã bị bắt lại. Mắt bị bịt kín bằng vải đen, chân còn bị xích sắt khóa chặt. Thanh niên tóc đỏ tuấn mỹ nghiến răng nghiến lợi: " Bé cưng chẳng ngoan chút nào, lén sau lưng tôi tìm tiểu tam Alpha thì thôi đi, đã thế còn tìm một lúc hai người." Một giọng nói khác khàn khàn vang lên: " Không muốn làm hoàng tử phi? Vậy thì cả đời này em đừng hòng bước xuống khỏi cái giường này nữa." Ngay cả tên đáng thương nhỏ bé từng bị tôi bắt nạt cũng hắc hóa: "Thiếu gia thật xấu xa. Tôi đã giúp cậu xử lý tiểu tam với tiểu tứ rồi, vậy mà cậu vẫn muốn vứt bỏ tôi sao?" Không đúng! Chẳng phải tôi là kiểu nhân vật ai ai cũng ghét sao?!
Khi tôi đang đạp chân lên người tên học sinh nghèo kia, hắn bỗng ngẩng đầu nói: “Chân cậu trắng thật đấy.” Muốn làm tôi thấy ghê tởm à? Tôi cười nhạt: “Thích thế thì liếm đi.” Học sinh nghèo ngước đôi mắt dài hẹp lên nhìn tôi. Yết hầu khẽ trượt xuống. “Thật sự… được liếm sao, thiếu gia?”
Tôi là Omega có độ tương hợp 100% với Lục Kiêu. Thế nhưng anh lại chán ghét tôi, chỉ tìm đến tôi mỗi khi cần giải tỏa trong kỳ mẫn cảm. Là một Omega khiếm khuyết, vốn dĩ tôi rất khó thụ thai, vậy mà lần nào sau khi kết thúc, anh cũng lạnh lùng đứng nhìn tôi nuốt xuống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi nhìn hai viên thuốc trắng tinh trong lòng bàn tay, trong miệng đắng ngắt. Lục Kiêu thấy tôi chần chừ, liền lạnh mặt nói: “Cậu không uống cũng được, dù sao cái loại Omega khiếm khuyết như cậu cũng chẳng mang bầu nổi đâu…” Lời còn chưa dứt, tôi đã dứt khoát nuốt chửng hai viên thuốc. Vị đắng chát từ cổ họng lan dần đến tận con tim. Lục Kiêu sẽ mãi mãi không bao giờ biết được - tôi đã từng thực sự mang trong mình cốt nhục của anh.