Tôi là Beta mờ nhạt nhất trong gia đình. Ngay từ khi còn chưa chào đời, gia đình tôi đã định sẵn hôn ước với Bùi đại thiếu gia. Nhưng từ sau khi phân hóa, Bùi Cảnh chưa bao giờ dành cho tôi một ánh mắt tử tế. Anh không thích tôi, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng sự sắp đặt của trưởng bối. Điều này quả thực không công bằng với anh. Vì vậy, tôi cắn răng, chủ động đề nghị hủy hôn. Ánh mắt Bùi Cảnh nhìn tôi ngày càng lạnh lùng, từ đó không nói với tôi thêm một câu nào. Quả nhiên anh đã ghét tôi từ lâu rồi, đúng không? Đêm khuya, tôi vì chuyện này mà khóc đến đau lòng. Không ngờ ngay giây sau đó, chẳng hiểu vì sao tôi lại đột nhiên dịch chuyển đến trên giường của anh. Tôi lúng túng đến mức tay chân chẳng biết nên đặt ở đâu. Anh nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tối sầm, giọng lạnh tanh: “Chu Chu, xuống khỏi người tôi.”
Vợ ta là phù thủy của Đại Ung. Ba năm trước, ta vô tình xông vào tế đàn, kết khế ước hoán mệnh với nàng. Nàng buộc phải gả cho ta. Thế nhưng, suốt ba năm chung sống, nàng chưa từng bước chân vào phòng ta nửa bước. Bởi lẽ người mà nàng vốn định gả đi, chính là tiểu sư đệ của nàng. Về sau, Chiêu Ninh công chúa đột ngột qua đời. Là một ngỗ tác, ta bị vu oan tội danh mạo phạm phượng thể. Hoàng đế hạ lệnh khoét mắt ta, rồi chôn sống ta tại hoàng lăng. Ngày thứ bảy sau khi ta chết, vợ ta chủ động tiến cung, trở thành quốc sư được hoàng đế tin tưởng nhất. Nàng thay hoàng đế quan sát tinh tượng, đo lường quốc vận, cầu xin trường sinh. Nhưng chỉ mình ta biết. Mỗi lần nàng thay hoàng đế kéo dài mạng sống, quốc vận của Đại Ung lại vơi đi một năm. Còn phía dưới ngôi hoàng lăng chôn cất ta, từ lâu đã phủ kín trận pháp chiêu hồn được vẽ bằng chính máu của hoàng tộc.
Bọn họ đâu hay, ta đã vùng vẫy trong vũng bùn nhơ suốt tám năm ròng, bề ngoài phục tùng hơn bất cứ kẻ nào, nhưng lòng dạ lại tàn độc hơn hết thảy. Thế nên khi trưởng tỷ muốn ta gả cho Bùi Kỳ, chẳng một ai hỏi xem ta có nguyện ý hay chăng. Trước ngày trưởng tỷ xuất giá gả cho Duệ Vương, nàng nắm lấy tay ta mà dặn dò: “Bùi Kỳ là kẻ chính trực, tất sẽ chẳng để nàng chịu thiệt thòi. Chiêu Chiêu, nàng phải đối đãi với chàng cho tốt!” Nàng muốn ta thay nàng chăm sóc Bùi Kỳ, như vậy nàng mới an tâm bước chân vào hoàng thất. Ngày đưa dâu, huynh trưởng cõng ta trên lưng, chỉ buông một lời: “Mối nhân duyên này là nhờ giẫm lên nỗi uất ức của tỷ tỷ ngươi mà thành, nếu ngươi dám gây chuyện thị phi, ta quyết chẳng dung tha.” Uất ức ư? Tâm can ta khẽ run rẩy, nhưng kẻ uất ức hơn, lại chính là ta. Về sau ta mới thấu, kẻ ăn tươi nuốt sống ta, hóa ra vẫn luôn là người nhà. Ta lấy ra con dao găm cùng độc dược giấu dưới đáy hòm. Lòng người quá đỗi nhơ bẩn, ta chỉ đành hướng mũi đao về phía trước.
Em gái tôi bị một tên tra nam lừa mất 20.000 tệ, khóc lóc thảm thiết. Tôi bảo: “Có 20.000 tệ thôi mà, đâu đến mức phải khóc như thế.” Ai ngờ nó còn kéo tôi theo để chửi: “Đàn ông các người chẳng có ai tốt đẹp cả!” Tôi cạn lời, bèn lập một tài khoản phụ rồi kết bạn với tên tra nam kia. Một tháng sau, tôi khóc thét: “Đệt! Anh là ai vậy?!” Người đàn ông cao lớn ép tôi vào góc tường, đôi mắt ánh lên ý cười: “Bé yêu, không nhận ra bạn trai của em nữa à?”
Anh trai tôi là một kẻ biến thái. Anh mắc chứng rối loạn hưng cảm, vì muốn ngăn cản tôi lấy vị hôn phu mà tự làm gãy một bên chân của mình. Về sau, tôi bị vị hôn phu và cô bạn thân thông đồng hãm hại đến chết. Cặp nam nữ đó ân ái ngay trong đám tang của tôi, toan tính xem sẽ tiêu xài khối tài sản thừa kế của tôi như thế nào. Còn người anh trai không chung ruột thịt, bị thọt một chân kia của tôi lại điên cuồng truy sát bọn chúng khắp nửa vòng trái đất. Cả người anh đẫm máu, xách theo thủ cấp của hai kẻ đó đến trước thi thể tôi. Rồi anh ôm lấy tôi, vuốt ve mái tóc tôi, thì thầm bên tai tôi rằng: "Bé ngoan, anh vẫn luôn ở đây." Sống lại một đời. Khi vị hôn phu ôm lấy tôi, xúi giục tôi bỏ thuốc mê vào nước uống của anh trai. Tôi đã đẩy gã đàn ông với nụ cười tởm lợm đó ra. "Anh trai tôi thì có lỗi gì cơ chứ?" "Anh ấy chỉ là quá yêu tôi mà thôi."
Vị hôn phu Giang Thần cùng muội muội tư thông, kết thành trái ngang, liền bày mưu khiến sơn phỉ bắt ta đi. Ta bị hành hạ đến chết, cũng chẳng đợi được phủ Thừa tướng đem tiền chuộc tới. Sau khi chết, hồn phách phiêu dạt trở về nhà, vừa vặn nghe thấy muội muội cùng kế mẫu cười nói ngông cuồng. "Vẫn là nương cao tay hơn một bậc, vừa để con gả cho Thế tử, lại vừa trừ khử được kẻ ngáng đường Thẩm Sơ này." "Nhưng mà, phụ thân liệu có thực lòng đau xót không? Dẫu sao Thẩm Sơ cũng là cốt nhục của người..." Kế mẫu cười lạnh một tiếng. "Thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi mà đến. Tình thâm nghĩa trọng của nam nhân, chẳng qua là lời dối trá gạt quỷ, bằng không nương nó cũng đã chẳng phải chết." Mở mắt lần nữa, thế mà lại trở về ngày ta bị sơn phỉ bắt đi. Ta nắm chặt lấy đệ đệ đang toan rời bước. "Tỷ tỷ biết một nơi làm đèn cá cực kỳ khéo léo, đáng tiếc đệ chưa từng thấy qua. Có muốn cùng tỷ tỷ đi xem thử một phen chăng?"
Kẻ bắt cóc bắt yêu cầu Phó Trầm Chu chọn một trong hai: tôi hoặc công ty. Hắn chỉ mất đúng ba giây: "Tôi chọn công ty." Cuộc gọi đang mở loa ngoài. Giọng nói của anh ấy vang lên từ ống nghe, bình tĩnh, rõ ràng, không một chút đắn đo. Kẻ bắt cóc cười nhìn tôi: "Cậu Hứa, nghe thấy rồi chứ?" Tôi tựa vào lưng ghế, hai tay bị trói ngoặt ra sau, máu từ thái thái dương bên trái đã chảy xuống tận cằm. Tôi cũng cười: "Nghe thấy rồi." Đúng như dự đoán. Dù sao thì cả cái thành phố Lâm Thành này ai cũng biết Phó Trầm Chu không yêu tôi. Bao gồm cả tôi.
Tôi là Omega có độ tương hợp 100% với Lục Kiêu. Thế nhưng anh lại chán ghét tôi, chỉ tìm đến tôi mỗi khi cần giải tỏa trong kỳ mẫn cảm. Là một Omega khiếm khuyết, vốn dĩ tôi rất khó thụ thai, vậy mà lần nào sau khi kết thúc, anh cũng lạnh lùng đứng nhìn tôi nuốt xuống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Lần này cũng không ngoại lệ. Tôi nhìn hai viên thuốc trắng tinh trong lòng bàn tay, trong miệng đắng ngắt. Lục Kiêu thấy tôi chần chừ, liền lạnh mặt nói: “Cậu không uống cũng được, dù sao cái loại Omega khiếm khuyết như cậu cũng chẳng mang bầu nổi đâu…” Lời còn chưa dứt, tôi đã dứt khoát nuốt chửng hai viên thuốc. Vị đắng chát từ cổ họng lan dần đến tận con tim. Lục Kiêu sẽ mãi mãi không bao giờ biết được - tôi đã từng thực sự mang trong mình cốt nhục của anh.
Trước khi tốt nghiệp, tôi xin việc mãi không thuận lợi, cuối cùng đành bất đắc dĩ vào làm ở một lò mổ. Ngày đầu tiên đến lò mổ, tôi đang cầm vòi nước, cúi đầu chăm chỉ dọn dẹp chuồng heo. Đột nhiên, bên tai vang lên một giọng nói: "Khà khà, cô ta chỉ cần đào xuống thêm 5cm nữa là có thể nhìn thấy xác của thím Lý rồi." Là ai? Tôi đưa mắt nhìn quanh, nhưng xung quanh chẳng có một bóng người. Nghĩ đến công việc vất vả lắm mới tìm được, tôi đành cắn răng tiếp tục dọn dẹp. Thế nhưng tôi cứ có cảm giác như đang bị một ánh mắt nào đó nhìn chằm chằm: "Thịt của thím Lý già quá rồi. Cô gái này nhìn da dẻ non mềm thế kia, trông ngon miệng thật đấy." Sống lưng tôi lập tức lạnh toát. Tôi đột ngột quay đầu lại. Một con heo béo ú, đầu to tai lớn đang đứng ngay sau lưng tôi, nheo mắt nhìn chằm chằm.
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Đêm hôm đó, tôi đến tận nhà khách hàng để sửa chữa hệ thống, lúc ấy mới biết trong căn hộ có một người phụ nữ mù đang sống. Cô ấy xinh đẹp đến mức khiến tôi không thể kiềm chế được, tôi đã lén cài một mã độc có thể chiếm quyền điều khiển tất cả các thiết bị dùng chung mạng WiFi vào máy tính của cô ấy… Nào ngờ, hành động nhỏ bé tưởng như chẳng đáng kể ấy… lại vô tình cứu mạng tôi.