Tôi đến bệnh viện khám dạ dày, vậy mà bác sĩ lại run tay cầm tờ siêu âm, nói: “Thưa anh… anh đang mang thai.” Tôi đập mạnh tay xuống bàn: “Vớ vẩn! Tôi là Beta, làm gì có chuyện mang thai được?” Bác sĩ nuốt khan: “Khả năng cao là… cha của đứa bé là một Enigma cấp cao, đã cưỡng chế khiến khoang sinh sản của anh phát triển lần thứ hai.” Trước mắt tôi tối sầm. Cả thành phố chỉ có duy nhất một Enigma. Ngoài cái người hôm đó trúng thuốc, bị tôi nhân lúc hỗn loạn kéo lên giường… thì còn ai vào đây nữa?
Lại một lần nữa, tôi tận mắt chứng kiến Hứa Trác Ngôn say rượu rồi hôn môi với kẻ khác. Tôi đề nghị chia tay. Anh ta ngơ ngác không hiểu: "Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này thôi sao?" "Bình thường anh đi đóng phim, cảnh hôn cũng đâu có thiếu, bây giờ em ghen tuông cái gì?" "Hôm nay anh uống hơi quá chén, anh hứa đấy, sẽ không có lần sau đâu." Tôi gạt tay anh ta ra. "Phải, chỉ vì 'chuyện vặt vãnh' này thôi." "Lần trước anh cũng hứa là không có lần sau rồi." "Tôi đã thử rồi." Sau cái lần đầu tiên anh ta say xỉn rồi hôn người khác, tôi đã thử. "Tôi cũng từng uống say, nhưng tôi vẫn nhớ rõ là phải từ chối mọi sự tiếp cận và mập mờ."
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng lại độc ác. Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi tính kế leo lên giường một Alpha đỉnh cấp. Không ngờ hai năm sau, tôi lại mang thai. Tôi cầm tờ siêu âm xông đến trước mặt hắn, quyết tâm ép cưới để thượng vị. “Cận Thừa Châu, chúng ta khi nào kết…” Câu còn chưa nói hết, trước mắt tôi bỗng trôi qua vô số dòng bình luận dày đặc: 【Cười chết mất, đồ ngu này chẳng lẽ thật sự nghĩ nam chính sẽ cưới hắn?】 【Nếu không phải năm đó nam chính bị hạ thuốc, nhận nhầm hắn thành bạch nguyệt quang】 【Chỉ là Omega hạ đẳng thôi】 【Có thai thì sao? Nam chính sẽ tự tay ép hắn uống thuốc, xử lý cả người lẫn đứa nhỏ đó nhé~】 【Dù sao trong lòng nam chính chỉ có bạch nguyệt quang, hắn ghét nhất bị uy hiếp. Bây giờ làm ầm lên càng dữ, sau này lúc bị dìm xuống biển sẽ càng thảm hề hề.】 Tờ siêu âm tôi đang rút ra giữa chừng, lập tức cứng đờ trong tay. Cận Thừa Châu ngẩng mắt lên, hơi nhíu mày: “Cưới cái gì?” “Cư… kết thúc!”
Người bà trọng nam khinh nữ cực đoan đã để lại cho tôi khoản thừa kế hàng chục triệu sau khi chết. Điều kiện duy nhất là tôi phải canh linh cữu cho bà suốt ba ngày trong trạng thái không ngủ, không nghỉ, không ăn không uống. Tôi làm theo, một mình quỳ trong linh đường suốt ba ngày ba đêm. Đến đêm cuối, khi sắp đủ ba ngày, mí mắt tôi nặng trĩu, có mấy lần đã suýt thiếp đi. Đúng lúc đó, mẹ tôi đột nhiên lay tỉnh tôi, kéo tôi vào góc, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía quan tài. “Chạy đi Chiêu Đệ! Bà con muốn dùng thân thể con để sống lại!” Tôi quay đầu nhìn theo. Thấy nắp quan tài nặng nề của bà… đã bị hé ra một khe nhỏ từ lúc nào.
Người làng Bách Tử chỉ sinh con trai. Nếu lỡ đẻ ra con gái, họ sẽ ném sống vào hố vôi sống, xương máu lẫn lộn đem xây vào Miếu Nương Nương ở cổng làng. Họ gọi đó là "trụ cột". Dùng mạng hèn của bé gái làm nền móng, làng Bách Tử mới phát đạt giàu sang. Tôi chính là vị nương nương bị giam dưới bệ thờ. Một trăm năm rồi, hôm nay họ mới ném xuống một đứa bé gái chưa tắt thở.
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
Vì tu vi, ta thân là xà yêu lại giả làm rồng, câu dẫn Long thái tử để song tu. Kết quả ngoài ý muốn lại mang thai trứng rồng. Lúc sắp giấu không nổi nữa, lại nghe hắn lạnh lùng thốt lên: "Ta chán ghét loài rắn nhất, bổn long và xà yêu, không chết không thôi." Ta sợ hãi bỏ chạy ngay trong đêm, ngay cả sừng rồng giả cũng vứt bỏ. Chẳng bao lâu sau, Long thái tử ban lệnh truy nã khắp yêu giới, quyết bắt bằng được con xà yêu tồi tệ đã trộm tu vi của hắn.
Tôi là một Omega cấp thấp, nhưng lại có độ tương thích pheromone lên đến 99% với vị Thiếu tướng trẻ tuổi nhất. Trong suốt thời gian chiến tranh, tôi giống như một loại thuốc ức chế hình người của cậu ta. Chiến tranh kết thúc, tôi bị giải tán cho về quê. Chỉ mới về được hai ngày, tôi phát hiện mình đã mang thai. Vì muốn cho con một cái hộ khẩu đàng hoàng, tôi đã tìm một Alpha khác để kết hôn. Vừa mới bước chân vào cục đăng ký kết hôn thì bên ngoài cuồng phong nổi rực trời. Một chiếc phi thuyền vững chãi hạ cánh, cửa khoang mở ra, vị Thiếu tướng kia mặt mày đen kịt bước xuống.
Tôi làm chim hoàng yến cho một tổng tài keo kiệt, rồi mang thai bỏ trốn. Con tôi thừa hưởng cái tính keo kiệt của bố nó, ngày nào cũng đi nhặt ve chai. Nó còn rất có lý mà nói: “Đoàn Đoàn nhặt rác nuôi ba, ba nằm ở nhà cực khổ lắm.” Cho đến một ngày nọ, nó nhặt về một cậu bé. Mà cậu bé đó lại trông giống hệt con tôi. Chẳng lẽ lúc trước tôi mang thai là trứng đôi sao? Vị tổng tài đến tận cửa tìm con liếc tôi một cái rồi nói: “Cậu chính là người cha bị liệt ở nhà của nó à?” “Trông cậu rất giống người vợ đã bỏ trốn của tôi.”
Năm thứ bảy bên nhau, tôi tình cờ lướt trúng bài đăng của bạn trai trên một diễn đàn. Anh ấy hỏi: Làm sao để đá tôi mà không bị tôi trả thù? Tôi đứng giữa trời tuyết, ngẩng đầu nhìn lên khung cửa sổ căn hộ của anh. Rồi bấm số gọi đi. Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn: "Đã bảo là anh đang họp mà..." Tôi nhẹ nhàng ngắt lời: "Lục Hoài Xuyên, chúng ta chia tay đi."
Ngày sinh nhật mười chín tuổi, tôi biết tin gia đình phá sản. Từ nhỏ tôi đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa, không chịu nổi một chút khổ nào. Vì thế, tôi chỉ có thể tìm đến vị hôn phu của mình. Nhưng anh ấy lại nhíu mày nói: "Anh ghét nhất kiểu người yếu đuối như em." Thế nhưng vì sao…tôi lại nhìn thấy trên đầu anh ấy bỗng trôi qua những dòng "bình luận": [Thật ra phòng trong nhà đều đã chuẩn bị cho em rồi.] [Chú cún nào đó cuối cùng cũng được vợ liếc mắt nhìn rồi!]