Bước sang năm thứ ba cưỡng ép Lục Hành ở bên mình, tôi phát hiện bản thân mắc bệnh ung thư. Phẫu thuật cần người nhà ký tên, nhưng tôi nào còn người thân, chỉ còn lại mỗi Lục Hành. Gọi điện thoại cho anh ta, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẩy: "Thang Trì Ngữ, tốt nhất là cậu chết quách ở bên ngoài đi." Tôi cũng cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng đáp lại: "Được thôi, đến lúc đó anh nhớ kỹ là đừng có đi tìm tôi đấy."
Sau Khi Được Thái Tử Sủng Hạnh Vị thái tử vốn không gần nữ sắc, sau khi uống rượu lại sủng hạnh một người hầu. Khắp hoàng cung đang truy lùng người nữ tử được ân sủng ấy. Ta cuốn chặt áo choàng, gắng sức che giấu những dấu vết trên người. Run rẩy cầu khẩn đừng để lộ thân phận. Bởi vì... Ta là đàn ông!
Năm thuần tình nhất ấy, tôi không tim không phổi, liếm Alpha suốt năm năm. Anh ta không thích dùng bao, còn thích bá đạo rót đầy khoang sinh sản của tôi. Luôn là sau khi làm xong, để trần nửa người trên đầy vết cào, quay lưng về phía tôi hút thuốc, như ban ơn mà nói với tôi: “Sợ cái gì, lỡ mang thai thì chúng ta kết hôn.” Một tháng sau, tôi nhìn hai vạch trên que thử thai, không chọn nói cho anh ta biết, mà cắt đứt dứt khoát với anh ta. Về sau, anh ta nhìn thấy tôi ở trung tâm nạo hút thai. Tôi đang đỡ cái bụng bầu, vừa trò chuyện với Omega bên cạnh: “Đừng thấy lúc chia tay với anh ta tôi sống dở chết dở, chứ thật sự mang thai con anh ta rồi, tôi lại thật sự không dám.” “Ôm chăn khóc với ôm con khóc, tôi vẫn phân biệt được.” “Yêu đương thì còn được, chứ kết hôn thì tôi có người khác để chọn rồi.” Ngày phát hiện mình mang thai, tôi đến câu lạc bộ mà Phó Cảnh Thâm hay đến. Đang định đẩy cửa bước vào, tôi nghe thấy bên trong đang bàn xem loại bao cao su nào dùng thoải mái hơn. Có người trêu chọc: “Hỏi anh Phó đi, bên cạnh anh ấy nuôi một Omega, chắc chắn có kinh nghiệm nhất.” Không lâu sau, tôi nghe thấy Phó Cảnh Thâm lười biếng mở miệng: “Bao cao su à? Chưa dùng bao giờ.” Người bên cạnh anh ta ngẩn ra: “Một lần cũng chưa dùng sao? Cậu không sợ Lâm Vãn Tinh mang thai à?” Phó Cảnh Thâm châm một điếu thuốc, giọng nói bọc trong làn khói: “Không sao, mỗi lần làm xong, cậu ấy tự biết nhớ uống thuốc.” Xung quanh lập tức nổ tung: “Hỏng rồi, để cậu vớ được hàng ngoan rồi.” Phó Cảnh Thâm cười cười, giọng điệu lười nhác: “Ngoan chỗ nào chứ, trên dưới hai cái miệng đều bị tôi chơi qua rồi, trên người có mấy nốt ruồi tôi cũng rõ như lòng bàn tay.”
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi thiếu gia thật được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút "màu sắc" xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống "thức tỉnh pháo hôi". Thì ra tôi là một pháo hôi vạn người ghét, đắc tội với thiên chi kiêu tử thì kết cục sẽ cực kỳ thảm khốc. Để sống sót, tôi đã làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Thì ra tôi là một pháo hôi vạn người ghét, đắc tội với con cưng của trời đất thì kết cục sẽ cực kỳ thảm khốc. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu xin tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: "Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?" "Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~"
Sếp Alpha của tôi sắp kết hôn rồi. Anh dỗ dành tôi: "Bé cưng, trong lòng anh chỉ có em thôi. Nhưng anh là con trưởng, phải gánh vác trách nhiệm liên hôn của gia tộc." Tôi nhìn que thử thai hiện hai vạch đỏ chót mà tối sầm cả mặt mày, vạn lần không ngờ một Beta như mình cũng có thể mang thai. Tôi không muốn con mình sinh ra đã mang danh con ngoài giá thú, thế nên dứt khoát nộp đơn từ chức rồi bỏ trốn. Anh lại dồn tôi vào lòng, trầm giọng nói: "Kẻ lừa đảo nhỏ này, em định giấu anh cho đến ngày đứa bé biết gọi cha mới thôi sao?"
Tôi vốn yếu ớt bẩm sinh. Ăn dâu tây phải bỏ hạt, uống nước phải đúng 45 độ C. Mọi người đều lén chê tôi là đồ khó chiều. May mắn là tôi có người hôn phu tính tình ôn hòa. Ngay khi tôi mua một chiếc váy ngủ xinh đẹp để thưởng cho anh ấy, mấy dòng đàn muội chợt lướt qua mắt: 『Tốt quá, nữ phụ rốt cuộc cũng tự 'làm' chết mình, cô ta chẳng thèm xem thể chất mình yếu thế nào.』 『Nam chính chỉ bề ngoài dịu dàng thôi, chuyện ấy như lũ trẻ ranh không biết tiết chế.』 『Nghĩ đến cảnh nữ phụ sắp ngỏm củ tỏi trên giường, để lại nỗi ám ảnh tâm lý cho nam chính là tôi muốn cười lắm.』 Tôi vội vàng giấu chiếc váy ngủ xuống gối.
Sau khi ba tôi phá sản, ông định đem anh trai tôi đi gán nợ cho chủ nợ. Kết quả anh tôi chạy mất. Ba tôi nghiến răng, quyết định tự mình lên thay. Chẳng bao lâu đã bị ném ra ngoài: “Ông chẳng phải còn đứa con trai nhỏ à? Bảo nó đến.” Ba tôi do dự: “Kh… không ổn lắm đâu…” Nhưng đối phương nhất quyết đòi. Tôi đành phải trong đêm tìm đến tận cửa. Không lâu sau, người đàn ông mặt đỏ bừng bị tôi ép trước cửa kính sát đất: “Rốt cuộc ai mới là chủ nợ vậy hả?!”
Chồng tôi quỳ thụp xuống, khóc lóc thảm thiết, van nài tôi cho phép đón mẹ anh – một cụ bà đang héo mòn vì căn bệnh Parkinson – về nhà để tự tay chăm sóc. Nhìn cảnh tượng đó, tôi không nói một lời, lặng lẽ quay người xin sếp cho đi công tác một tuần. Thế nhưng, ngày tôi trở về, thứ chào đón tôi không phải là sự ấm áp mà là những lời mạt sát, trách móc tôi bất hiếu, thậm chí anh ta còn ném vào mặt tôi tờ đơn ly hôn. Tôi chẳng buồn giải thích, cầm bút ký ngay vào đơn không một chút do dự.
“Em trai con sắp lấy vợ rồi, con chủ động dọn đồ ra khỏi phòng mình đi.” Giọng mẹ tôi từ trong bếp vọng ra, nhẹ tênh và hờ hững, cứ như thể bà đang thông báo một việc chẳng hề liên quan gì đến tôi. Tôi sững sờ đứng khựng lại ngay ngưỡng cửa, đôi tay vẫn còn xách nặng những túi quà Tết vừa mua để biếu hai thân sinh. “Ý mẹ là sao?” – Tôi bàng hoàng hỏi lại. Bà thản nhiên lau tay vào tạp dề, bước ra nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt: “Mẹ nói đúng nghĩa đen đấy. Con chỉ có một mình, giữ cái phòng đó làm gì cho phí ra?” Tôi nhìn bà trân trân, không thốt nên lời. Sau một nhịp thở dài, tôi chỉ buông một câu ngắn gọn: “Được thôi. Con dọn.” Tôi bật cười, một nụ cười cay đắng đến lịm người.
Giới thiệu: Ta là nam vợ lẽ của một lão thổ phỉ già. Một hôm lão thổ phỉ đi cướp bắt được một thiếu niên toàn thân đầy máu. Các phu nhân tranh nhau giành châu báu ngọc ngà, còn sót lại tên thiếu niên này chẳng ai nhận, lão thổ phỉ bèn ném hắn tới chỗ ta. Tính tình ta ủ dột trầm lặng, nhan sắc lại ở mức trung bình, không biết nói lời ngon ngọt, đã bị lão thổ phỉ cho ra rìa từ lâu. Tiền bạc của cải lão ban thưởng đều bị các phu nhân vợ lẽ khác chia chác, đến lượt ta chẳng có bao nhiêu. Sống một mình đã khó khăn, còn phải nuôi thêm một của nợ. Bù lại tên của nợ có vẻ ngoài rất ổn. Ta bắt hắn làm nô lệ cho mình, ngày ngày hành hạ hắn, bắt hắn làm đủ mọi việc còn phải ra ngoài kiếm cơm cho ta, lấy việc ức hiếp hắn làm niềm vui. Mấy năm chịu khổ, tên nô lệ ấy chịu không nổi, một đêm trăng thanh gió mát vùng dậy đâm ta mấy chục nhát kiếm rồi bỏ trốn. Chỉ vỏn vẹn mấy tháng sau hắn dựng lên nghiệp lớn, quyền cao chức trọng, đem quân san bằng trại thổ phỉ. Lão thổ phỉ bị treo ngay giữa đống lửa, đám phu nhân ngày thường sống trong nhung lụa cũng bị trói quỳ xuống đất, nhếch nhác không tả nổi. Ta ôm cái bụng lớn trốn trong góc định nhân lúc hỗn loạn chuồn đi, chân còn chưa kịp giẫm lên cửa đã bị túm lại. Tên nô lệ ngày nào còn quỳ xuống liếm chân cho ta bây giờ mặt mày hung ác kéo ta vào lòng: “Đồ xấu xí, mang thai con của ta rồi còn định chạy trốn?” Huhuhuhuhuhuhu. Cái đêm định mệnh đó hắn đâm ta mấy chục nhát, mà đâm bằng thanh kiếm nóng ở thân dưới, đâm thế nào mà ta mang bầu luôn rồi!
Ta và Tạ Trần từ nhỏ đã là kẻ thù không đội trời chung. Hắn nói ta là tướng quân phế vật, ta nói hắn là đứa con riêng không thể lộ mặt của hoàng thất. Lời nào cũng đâm thẳng vào chỗ đau của nhau. Cuối cùng, hoàng đế không chịu nổi nữa, bèn phái cả hai người bọn ta ra tiền tuyến. Không ngờ biến cố ập đến, đúng vào thời khắc quyết định thắng bại. Để cứu hắn, ta bị một mũi tên xuyên tim mà chết. Khi mở mắt ra lần nữa, đã là mười năm sau. Ta trở thành một hoàng đế bù nhìn. Tạ Trần đứng bên cạnh lên tiếng: "Trình Cẩn Ngọc chết mới có mười năm, đã muốn nhét người vào phủ Nhiếp Chính Vương rồi sao?" Trình Cẩn Ngọc chính là tên của ta.