Anh kế đã một tay nuôi nấng đứa Beta vô dụng là tôi khôn lớn. Vậy mà tôi lại dám thừa dịp anh đang trong kỳ mẫn cảm để bò lên giường anh. Sợ anh thấy mình ghê tởm, nhân lúc anh còn chưa tỉnh táo, tôi đã cuống cuồng bỏ chạy. Sóng yên biển lặng trôi qua nửa tháng. Vừa về đến nhà, tôi đã thấy anh đang ngồi trên ghế sofa. Trên tay anh là một tờ giấy khám thai. "Đứa con là của ai?" "Lết lại đây, quỳ xuống cho anh."
Chồng của một cư dân mạng leo núi rồi mất tích, cô ấy đăng bài lên mạng cầu cứu tìm người. Tôi bình luận: 【Hướng đông nam, vách đá, đá rơi, trán bị đập chảy máu, nằm hôn mê cạnh một cây thông dưới chân núi, bên trái có một con suối, còn chưa tới 3 ngày để sống.】 Ban đầu chẳng ai tin. Cho đến ba ngày sau, đội cứu hộ phát hiện thi thể người đàn ông, vị trí và hoàn cảnh xung quanh giống hệt những gì tôi đã miêu tả. Bình luận của tôi bị đẩy lên đứng đầu bảng hot, tài khoản bị cư dân mạng tràn vào nhắn tin dồn dập. 【Đại sư, có thể giúp tôi tìm một người không?】
Yến Ngật Phong là chồng tôi. Sau khi bị mù, anh trở nên cáu kỉnh và kỳ quái, thường xuyên tự làm đau mình, tuyệt thực, tìm cách tự sát. Thế nên tôi nói với anh: “Nhà họ Trương đã chuẩn bị xong sính lễ rồi. Chờ anh chết, họ sẽ tới đón tôi đi.” Anh tức đến mức nghiến răng, gào lên: “Dù có chết, tôi cũng phải kéo cậu chôn cùng!” Nhưng sang ngày hôm sau, phần cơm vốn ngày nào cũng còn nguyên ấy đã bị ăn sạch, không còn một hạt.
Năm đó, lúc dục vọng bùng lên mãnh liệt nhất, tôi tự nguyện xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ H văn, lén “chơi” nam chính đang trong trạng thái người thực vật về nhà, tối nào cũng làm chuyện người lớn với anh ta. Tự cung tự cấp, rèn luyện đến mức có hẳn tám múi cơ bụng. Hệ thống còn hứa, chỉ cần tích lũy đủ điểm thân mật là tôi có thể quay về thế giới cũ. Nhưng ngay trước ngày nam chính tỉnh lại, tôi mới biết mình… nhầm đối tượng. Người tôi ngủ cùng suốt thời gian qua, hóa ra lại là trùm cuối điên loạn của một trò chơi kinh dị – Mẫn Sở Đình. Hơn nữa còn là một thẳng nam kỳ thị đồng tính! Bình thường hắn ghét nhất việc đàn ông có ý với mình, ai dám động tâm tư là bị hắn chặt xác không thương tiếc. Không sai! Không chỉ nhầm người, tôi còn xuyên nhầm vào một trò chơi kinh dị!
Kết thúc chuyến du lịch, tôi đã kịp "ngủ" với Thẩm Tuyển Thanh – anh chàng đẹp trai nhất đoàn. Lúc tỉnh rượu, tôi thấy vô cùng xấu hổ nên đã tranh thủ bỏ chạy lấy người. Dù sao thì đây cũng là thành phố lớn. Xác suất để kiếp này gặp lại nhau chắc cũng ngang ngửa việc thiên thạch đâm vào Trái Đất. Kết quả là mấy ngày sau, em trai tôi mời đồng nghiệp về nhà ăn cơm. Vừa liếc mắt một cái, tôi đã thấy Thẩm Tuyển Thanh đứng lù lù giữa đám đông. Sau bữa ăn, mọi người đều say khướt, chỉ mình anh là tỉnh táo. Hơi thở ấm nóng phả bên tai, anh hỏi: "Thế định không chịu trách nhiệm thật à?" Mẹ kiếp! Đúng là thiên thạch đâm vào Trái Đất thật rồi!
Sau khi xuyên thành bạn cùng phòng hám tiền chuyên đi quyến rũ nam chính, hệ thống bắt tôi phải đi dụ dỗ hắn. Tôi: "……Tôi không biết." Hệ thống tức đến mức chỉ muốn rèn sắt thành thép: [Thoáng lên chút đi! Có gì mà không biết chứ! Không biết thì đi học! Thấy đôi tất ren trắng kia chưa? Mặc vào!] Tôi: "……" Tôi ôm hận mặc đôi tất ren bó chặt đến nỗi hằn cả thịt. [Anh ơi, anh có thích không? ~] Bên kia nhanh chóng trả lời: [?] [Ghê tởm. Cút.] Tôi: "…" Hệ thống mi có chắc mi biết công lược nam chính không?
Sau khi cày nát thanh hảo cảm lên mức tối đa, hệ thống mới thông báo với tôi rằng: Đó là thanh phẫn nộ. Sau khi công lược thành công đại ca trường, tôi liền lộ nguyên hình, bắt đầu chuỗi ngày "lên mặt" với anh. Không cho anh trốn học đi quán net, bắt anh phải có mặt ngay khi tôi gọi, và tuyệt đối không được nổi nóng với tôi. Dù tôi có quá quắt thế nào, thanh điểm trên đầu anh vẫn cứ tăng đều đều. Tôi tự mãn cho rằng, anh đã yêu tôi đến chết đi sống lại. Mãi đến một năm sau, khi hệ thống quay trở lại, tôi tự tin khoe thành quả công lược của mình. Nhìn con số đỏ rực đến chói mắt trên đầu đại ca trường, hệ thống im lặng hồi lâu, rồi nghiến răng thốt ra một câu: 【Mẹ nó, đây là thanh phẫn nộ đấy chứ!】
Tôi thầm thích người anh trai trong gia đình nhận nuôi của mình. Ngày nào tôi cũng bám lấy anh ấy, còn quản luôn cả việc anh kết bạn. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận lơ lửng trước mắt. 【Nam phụ bệnh kiều cứ việc tác oai tác quái đi, đợi khi thụ chính xuất hiện, công chính mới hiểu thế nào mới là tình cảm lành mạnh, tích cực!】 【Đến lúc đó nam phụ cầu không được, phát điên chơi trò giam cầm, kết cục là bị tống vào bệnh viện tâm thần! Còn công chính thì dưới sự sưởi ấm của bảo bối thụ, sống hạnh phúc vui vẻ mãi mãi!】 Tôi sợ đến chết khiếp. Vội vàng gom hết còng tay và xích sắt mình mua trên mạng ném đi. Không dám can thiệp vào cuộc sống của anh nữa. Thậm chí còn chủ động tạo cơ hội cho anh và “thụ chính” tiếp xúc với nhau. Thế nhưng có một ngày tỉnh dậy, tôi lại bị còng tay và xích sắt khóa trên giường. Anh tôi mỉm cười, nụ cười bệnh kiều đến rợn người. “Muốn rời khỏi anh? Trừ khi anh chết!”
Nhân dịp nghỉ lễ, tôi thử thách trốn trong nhà suốt ba ngày mà không để bố mẹ phát hiện. Bố mẹ ngủ sớm dậy sớm, tôi thì ngủ ngày thức đêm, lén ăn lén uống, chui rúc khắp nơi như chuột, đến ngủ cũng lấy ga giường bịt kín khe cửa. Tôi đăng video lên mạng, trong phần bình luận lại có người bảo tôi mau chạy đi. [Chạy đi! Nhà bạn có người trốn bên trong!] [Không chạy thì cả nhà bạn sẽ chết!]
“Lại đi xem mắt thất bại à?” Đứa bạn mị ma hỏi tôi. Tôi cúi đầu cắn ống hút: “Ừ…” “Vì sao? Người sói đấy, khoản kia khỏe lắm đó! Nếu không phải nhờ tao quen biết rộng, chắc đã sớm bị mị ma khác cướp mất rồi!” Tôi vẫn cắn ống hút: “Nghe tao làm ở quán bar xong, anh ta liền nghĩ đời tư tao không sạch sẽ…” Bạn tôi nổi điên: “Đó là định kiến với mị ma! Mày không nói rõ là mày làm ở quán bar hợp pháp của loài người à?!”
Vì tiền thuốc men chữa bệnh cho mẹ, tôi quyết định đến chăm sóc cậu thiếu gia tính khí thất thường, bệnh hoạn đó. Cậu ta trời sinh đã mang bản chất xấu xa, ném chuột vào tôi, bỏ đá vào cơm tôi ăn. Năm mười tám tuổi, tôi trở thành món quà sinh nhật của cậu ta, và từ đó trở thành bạn tình trên giường của cậu ta. Sau này, mẹ tôi khỏi bệnh, tôi lập tức xin nghỉ việc, bỏ trốn khỏi thành phố ấy. Thế nhưng, khi mở cửa căn nhà mới, tôi thấy Phó Tuần đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.