Tôi là một Beta, nhưng bạn đời của tôi lại là một Alpha cấp S. Nguyên do không có gì khác, chỉ vì Tạ Kiều bị dị ứng với Pheromone của Omega. Mà tôi thì vừa hay lại ham mê nhan sắc của hắn. Chúng tôi bên nhau được ba tháng, trên giường vô cùng ăn ý. Tôi cứ nghĩ Tạ Kiều đối với mình là chân tình. Cho đến ngày hôm đó, tôi nhận được địa chỉ hắn gửi tới bảo tôi đến đón. Ở ngoài cửa, tôi vô tình nghe thấy đoạn trò chuyện giữa hắn và bạn bè. "Dị ứng Pheromone, trò này mà chú mày cũng nghĩ ra được." "Tên Beta đó cũng đâu có đắc tội gì với chú, chơi qua đường thôi là được rồi." "Cần gì phải đợi người ta lún sâu rồi mới đá, thất đức lắm đấy." Hồi lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Tạ Kiều vang lên: "Sắp rồi." Nhận ra bản thân sắp bị đá, tôi chẳng những không hề đau lòng mà ngược lại còn trút được gánh nặng. Chơi bời với Alpha thì được, chứ động chân tình thì tuyệt đối không thể.
Tôi thầm yêu Lương Thận Chi suốt bảy năm, rồi đột nhiên anh ấy lại tỏ tình với tôi. Bảy tháng sau khi hẹn hò, tôi tình cờ nghe được anh ấy gọi điện thoại cho người khác: "Với cái tính tình thiếu gia của cậu ta, ai mà thèm yêu thật lòng chứ?" Về sau, chúng tôi gặp tai nạn giao thông, một thanh thép đã đâm xuyên qua eo bụng tôi. Tôi trả lại chiếc nhẫn cho anh, dùng giọng nói vô cùng thấp và yếu ớt nói: "Sau này... anh được tự do rồi."
Tôi dùng quyền thế ép Kỳ Tống ở bên tôi hai năm. Tôi cứ ngỡ hai đứa đã tâm ý tương thông, vậy mà khi có kẻ bảo muốn theo đuổi tôi, anh lại cười nhạt: "Cầu còn không được." Tôi đứng ngoài cửa, mười đầu ngón tay lạnh buốt. Trong buổi tụ họp năm năm sau, có người tò mò hỏi liệu tôi có từng qua lại với vị tân quý của giới tư bản - Kỳ tổng hay chưa. Tôi bật cười: "Làm gì có chuyện đó, đào đâu ra." Vừa quay đầu lại, tôi chợt thấy Kỳ Tống đang đứng ngay cửa, ánh mắt thâm trầm chằm chằm nhìn tôi.
Sau khi nam thần bị mù, tôi nhân lúc anh ấy yếu đuối mà chen vào, trở thành bạn gái anh ấy. Khi tình cảm đã lên đến nồng cháy, chúng tôi đã làm chuyện đó. Anh ấy hoàn toàn chưa có kinh nghiệm, nhưng hàng họ lại thuộc hàng cực phẩm, tôi cảm thấy rất hài lòng. Cuối cùng, anh ấy ôm chặt lấy tôi, thì thầm bên tai tôi: "Tiểu Vũ, cảm ơn em vì đã nguyện ý ở bên cạnh anh, anh yêu em." Tiểu Vũ? Đó là tên biệt danh của chị gái hoa khôi của tôi mà... Hóa ra, suốt thời gian bị mù này, người anh ấy ngỡ là ở bên cạnh mình lại là chị gái tôi. Cảm giác tủi nhục mãnh liệt dâng lên trong lòng, tôi đẩy mạnh anh ấy ra, bật khóc nói: "Hứa Dịch Thành, chúng ta chia tay đi." Anh ấy hốt hoảng, hai tay quơ quào trong không trung, cuống quít hỏi: "Tiểu Vũ, sao tự nhiên lại nói chia tay?" Lòng tự trọng không cho phép tôi nói ra sự thật, tôi bướng bỉnh ngẩng cổ lên nói: "Chúng ta không hợp nhau." "Không hợp ở đâu?" "Kích thước không hợp."
Thời cấp ba, tôi giấu tất cả mọi người để âm thầm thích Tạ Triệt. Nhưng cuối cùng tình cảm ấy lại chẳng đi đến đâu. Nhiều năm sau, một vụ sạt lở đất khiến tôi và anh mắc kẹt trên con đường lúc trở về. Tôi chưa từng nghĩ khi gặp lại nhau sau nhiều năm, tóc tôi lại bị mưa lớn làm ướt sũng, dán chặt vào hai bên má trông có phần nhếch nhác như vậy. Còn ống quần của anh thì dính đầy bùn đất. Về sau, khi tỉnh dậy sau một buổi liên hoan, tôi mở mắt ra lại thấy mình đang nằm trên giường của Tạ Triệt. Giữa bầu không khí ngượng ngùng, tôi và anh im lặng mặc lại quần áo. Ngờ đâu khoảnh khắc mở cửa phòng ra, cả hai chúng tôi đều hóa đá tại chỗ. Anh với khuôn mặt cứng đờ cất tiếng: "Bố, mẹ, sao hai người lại tới đây?" Ngay chính giữa ghế sofa chễm chệ chiếc áo của tôi bị Tạ Triệt xé rách đêm qua. Còn tôi cúi đầu nhìn chiếc áo cộc tay của Tạ Triệt đang mặc trên người mình, trong đầu chỉ xẹt qua đúng ba chữ… Tiêu đời rồi.
Tôi là hát chính, trưởng nhóm, đồng thời là "phụ huynh" của một nhóm nhạc nam. Rapper trong nhóm cao một mét tám, khí chất hai mét tám, vừa ngầu vừa chảnh. Thế nhưng em ấy lại có má bánh bao, mỗi lần cười hay xấu hổ là mắt lại sáng long lanh, hai má tròn xoe. Đáng yêu muốn chết. Tôi thích em ấy vừa hoang dã vừa hiên ngang. Mấy trò xoa đầu, nhéo má, ôm ôm ấp ấp là chuyện như cơm bữa. Nhìn em ấy đỏ bừng hai vành tai rồi giận dỗi vu vơ đúng là điều thú vị nhất trên đời này. Cũng vì một loạt thao tác này của tôi mà vô tình biến hai chúng tôi thành couple siêu hot, công ty lại càng buộc chặt hai đứa để kinh doanh hình ảnh. Hề hề, thế này thì lại càng thuận tiện cho tôi tha hồ động chân động tay với em ấy. Cho đến một ngày, em ấy lại bị tôi trêu tới mức đỏ mặt xù lông, rồi ghì chặt lấy tôi mà hôn tới tấp. ...Tôi ngơ ngác luôn. Cái này... có gì đó sai sai rồi thì phải...
Bạn cùng phòng đại học của tôi, Chu Linh, là một Beta lạnh lùng. Tính cách cậu ấy chẳng khác gì một con nhím, lúc nào cũng dựng gai, người lạ chớ lại gần. Ngay cả đêm tốt nghiệp, tôi uống say đến mức mất sạch ký ức, rồi làm cậu ấy bị thương khắp người. Đau đến mức hốc mắt đỏ hoe, vậy mà cậu ấy vẫn lạnh lùng nói: “Không sao, nếu cậu muốn tiếp tục thì cứ tiếp tục.” Sau khi tỉnh rượu, tôi hoàn toàn không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra. Còn cậu ấy cũng biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Nhiều năm sau, chúng tôi gặp lại nhau. Một đứa trẻ nhào tới ôm lấy chân tôi, giọng non nớt gọi: “Ba ơi!” Tôi quay đầu lại. Thứ tôi nhìn thấy là gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc nào của Chu Linh.
Lần này ta vốn chỉ nghĩ là mang thêm một nha hoàn tôi tớ đi hầu hạ bên người, không ngờ nàng ta tính tình nông cạn, tự cao tự đại, lại thực sự coi mình là khách quý được công chúa đích thân mời tới, khiến mọi người chê cười rồi.
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Là bạn thân chí cốt của Giang Mộ Vân, ta và hắn tình cảm sâu đậm. Dưới tác dụng của đan sinh con, ta không cẩn thận lại mang thai đứa con của hắn. Khi hệ thống tìm đến ta, nó hét lên: [Ngươi là phản diện mà, sao có thể mang thai con của nam chính!] [Linh căn trên người ngươi chính là thứ mà cha mẹ ngươi đã lột từ trên người Giang Mộ Vân xuống.] [Nếu hắn biết chuyện này, cả hai ngươi đều sẽ mất mạng!] [Thôi bỏ đi, mau chạy trốn cùng ta. Tiện thể làm vài nhiệm vụ phản diện, ta có thể bảo đảm hai người các ngươi sống sót.]
Tôi làm tình nhân nhỏ của Quý Thời Uẩn suốt bảy năm. Quý Thời Uẩn bị rối loạn âu lo và rối loạn lưỡng cực nghiêm trọng. Bên nhau bảy năm, tôi bị anh ép đến mức rèn luyện được kỹ năng khai đạo tâm lý chẳng kém gì bác sĩ chuyên nghiệp. Mới miễn cưỡng giúp Quý Thời Uẩn trở nên hướng ngoại và cởi mở hơn một chút. Cho đến một ngày, tôi bỗng nhìn thấy vài dòng bình luận kỳ lạ. [Sao vẫn là gã đàn ông xấu xí này vậy, Thời Uẩn bé cưng đáng thương của tôi, ngày nào cũng phải đối mặt với khuôn mặt xấu xí này, chắc hẳn anh ấy đang nôn nóng muốn gặp Tiểu Ninh bé cưng lắm rồi!] [Aaaa dáng vẻ yếu ớt của Quý Thời Uẩn trông đẹp quá đi mất!] [Tiểu Ninh bé cưng của tôi mới là liều thuốc tiên cho Quý Thời Uẩn! Khi nào thì gã đàn ông xấu xí kia mới chịu cút đây a a!] [Sẽ chẳng có ai lại không thích Tiểu Ninh bé cưng hoạt bát, cởi mở của chúng ta đâu!!!] [Chừng nào Tiểu Ninh bé cưng mới xuất hiện vậy, tôi thật sự không chờ nổi cảnh mặt trời nhỏ cứu rỗi tên điên u ám nữa rồi.] [Tên nam phụ độc ác này đúng là sướng quá hóa rồ, vì tiền mà trộm thuốc của Quý Thời Uẩn, kết quả vừa ra cửa đã bị xe tông chết hahaha, hả dạ quá đi!] Tôi nhìn chứng chỉ tư vấn tâm lý mình vừa thi đậu, lại nhìn Quý Thời Uẩn đang chớp đôi mắt sáng rực nhìn tôi, nhất thời chẳng biết nói gì. Cây tôi cực khổ vun trồng, lại để kẻ khác hóng mát sao? Thế thì không được.