Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
Ta là ám vệ theo hầu bên cạnh Sùng Vương từ nhỏ. Một lần liều mình cứu giá, bị trọng thương, chủ tử hỏi ta muốn phần thưởng gì. “Rời khỏi Sùng Vương phủ, làm một người bình thường, cưới vợ sinh con.” Chủ tử đồng ý. Ngay tối hôm đó, ta thu dọn đồ đạc rời đi. Ai mà ngờ được… Vừa bước ra khỏi cổng Sùng Vương phủ, ta đã bị mấy huynh đệ bên đội ám vệ trùm bao tải bắt cóc. Trong đêm bị ép thay hỉ phục, đưa thẳng lên giường chủ tử. “Không phải muốn cưới vợ sao? Bổn vương chiều theo ý ngươi.” Khăn voan đỏ bị vén lên, trước mắt ta lại là một thân hỉ phục đỏ rực giống hệt ta. “Chỉ là sinh con…” Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi khẽ cong: “Bổn vương thấy Tiểu Ngũ chắc không có năng lực đó đâu.”
Tôi là một học sinh beta nghèo khó, u uất và đố kỵ ở học viện quý tộc. Điều tôi ghét nhất chính là tên alpha đỉnh cấp Yến Minh Thanh, kẻ giả tạo đó. Để kéo hắn xuống khỏi bệ thần, tôi đã chụp trộm, theo dõi, lắp thiết bị giám sát. Chỉ để tìm ra scandal của Yến Minh Thanh. Scandal không tìm được, ngược lại còn bị alpha trong thời kỳ mẫn cảm bắt giữ. Đến ngày thứ ba, tôi khập khiễng bước đi, chuẩn bị từ bỏ. Bất ngờ nhận được một đoạn video ẩn danh. Tôi mở ra, thì thấy rõ ràng chính là đoạn video tôi lén lắp thiết bị giám sát. Lại còn là phiên bản 1080p chất lượng cao. Kèm theo một câu: 【Đồ ngốc nhỏ, muốn không bị phát hiện sao?】
Lúc đang chơi trong khu chung cư, con gái tôi đào được một cái hũ nhỏ. Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã nhận ra đó là hũ phong quỷ từ thời xưa, người sống tuyệt đối không được chạm vào. Đúng lúc ấy, một thằng nhóc béo đột nhiên xô ngã con gái tôi rồi cướp lấy cái hũ. Bà nội của nó thì bênh cháu trai, lớn tiếng nói với tôi: "Cô làm gì vậy hả? Người lớn thế này rồi còn tranh đồ với trẻ con?" Ông nội thằng bé cũng chửi tôi xối xả. Tôi chỉ cười nhạt, nhìn thằng nhóc béo rồi nói: "Được thôi, từ giờ cái hũ là của cháu đó."
Tôi bị kim chủ đá ra khỏi nhà. Cầm trong tay 10 triệu tệ phí chia tay, tôi gọi luôn một nam người mẫu đắt nhất. Vai rộng eo thon, thể lực kinh người. Sau một lần nếm thử liền nghiện, tôi trực tiếp vung tiền bao nuôi anh ta suốt một tháng. Một tháng sau, kim chủ tổ chức tiệc tẩy trần cho bạch nguyệt quang. Hắn cố tình gọi tôi tới, lạnh giọng châm chọc: “Nhìn cho rõ đi, đây mới là hàng thật.” “Cậu ngay cả một sợi tóc của em ấy cũng không bằng.” Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Đệt! Gặp quỷ rồi!!! Chẳng phải đây là nam người mẫu tối qua còn bị tôi đè dưới thân sao?
Khi thiếu niên u ám nổi tiếng trong trường tỏ tình với tôi, trước mắt bỗng hiện lên một hàng bình luận quen thuộc: [Thụ bảo bối đừng đồng ý với hắn! Hắn là phản diện bệnh kiều đó, là kiểu sẽ nhốt cậu lại, đến mức chân mềm nhũn đứng không vững ấy.] [Một tên què như hắn căn bản không xứng với cậu.] [Quay đầu nhìn lại đi, Phó Vân đứng sau lưng mới là nam chính định mệnh của cậu.] Tôi giả vờ như không nhìn thấy, mỉm cười đồng ý lời tỏ tình của Kỷ Thiếu Tự. Ngay giây tiếp theo, những dòng bình luận đột nhiên chuyển thành màu đỏ chói mắt, điên cuồng nhảy lên: [Tại sao không làm theo lời chúng tôi nói?!] [Rõ ràng cậu đã nhìn thấy hết rồi mà!] [Tại sao chứ?!]
Tôi là một Omega, vậy mà lại bị nhốt vào nhà tù toàn Alpha. Đã thế còn không được phát thuốc ức chế. Để không bị đám người kia chà đạp, tôi đành cầu xin vị quản ngục nổi tiếng chính trực kia. “Xin anh giúp tôi… Tôi nguyện làm bất cứ chuyện gì để báo đáp anh.” Quản ngục lặp lại hai chữ “bất cứ”. Rồi bật cười. Ngón tay hắn mạnh bạo nghiền lên tuyến thể sau gáy tôi, ánh mắt nguy hiểm đến đáng sợ. “Bé cưng, em có biết nói câu đó với một Alpha đang trong kỳ phát tình… có nghĩa là gì không?”
Tôi là ma cà rồng cuối cùng trên thế giới. Nhưng tôi sống cực kỳ nghiêm túc đàng hoàng, chưa từng đi hại người bao giờ. Hôm đó, như mọi khi, tôi ngồi trong góc râm mát uống “thực phẩm bổ sung”. Đột nhiên có một cánh tay vươn tới, giật lấy nửa chai tôi uống dở rồi tu một hơi cạn sạch. “Wow~ bạn học, đang giờ học mà dám uống rượu vang, không ngoan nha.” Tôi nhìn cái miệng đầy răng của cậu ấy đóng mở liên tục, cực kỳ muốn nói rằng… Anh trai à… thứ cậu vừa uống là máu người đó!!!
Bà nội đi đỡ đẻ cho người ta giữa đêm khuya, vừa về đến nhà liền chết luôn. Trước lúc lâm chung, bà cứ lẩm bẩm trong miệng một cách mơ hồ: "Đốt... đốt đi..." Nhưng chẳng ai hiểu rõ rốt cuộc bà đang muốn nói điều gì. Sau đó, tôi kế thừa cái nghiệp của bà, trở thành bà đỡ nổi tiếng khắp mười phương tám hướng. Năm năm sau, cũng vào một đêm khuya, tôi đi đỡ đẻ cho một sản phụ...
Mùa hè năm 18 tuổi, tôi và Phan Văn Bác trèo lên tháp nước bỏ hoang. Chúng tôi nhìn thấy một thi thể phụ nữ. Cả hai hoảng sợ bỏ chạy. Sốt cao co giật, cơn ác mộng ấy không ai dám nhắc lại. 7 năm sau, tôi lại đến thị trấn nhỏ này. Chợt nhớ ra chuyện đó. Tôi lại trèo lên. Lại nhìn thấy thi thể của Phan Văn Bác lúc 18 tuổi. Nhưng suốt những năm qua, tôi vẫn thường nhận được tin nhắn của anh ấy. Tôi gọi điện cho anh: "Alo? Tôi đang ở tháp nước, tôi nhìn thấy..." Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nói: "Anh đã nhìn thấy tôi rồi đúng không..."
Lục Dã Tinh là lính gác mạnh nhất của đế quốc. Là trúc mã kiêm người dẫn đường của anh, ngày nào tôi cũng sai khiến anh như ông chủ. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trôi nổi trước mắt. 【Ai hiểu nổi không, nhìn cái dáng vẻ làm trời làm đất của tên nam phụ pháo hôi này là tự nhiên bốc hỏa.】 【Cho nam chính một lính gác cấp S mà lại ghép với một người dẫn đường cấp B là có ý gì vậy?】 【Không sao, thụ bảo vừa mạnh vừa xinh sắp xuất hiện rồi. Cậu ấy là người dẫn đường cấp S có độ phù hợp với nam chính cao tới 99%!】 【Đợi thụ bảo tới, nam chính sẽ dần dần chán ghét tên nam phụ vừa làm màu vừa vô dụng này, cuối cùng mặc kệ hắn bị dị thú trên hoang tinh giết chết...】 Toàn thân tôi cứng đờ, theo bản năng rút chân về. “ Tôi không muốn tiếp tục giúp cậu dẫn đạo nữa.”