Tôi và Cố Ngọc là một đôi oán lữ. Sai là ở tôi. Là tôi bám riết không buông, ép buộc anh, còn vì vậy mà công khai khắp nơi rằng anh thích đàn ông. Tôi chia rẽ anh và cô thanh mai của anh, trói anh ở bên cạnh mình. Cuối cùng, tôi cũng nhận lấy trừng phạt. Tôi mắc một căn bệnh tâm lý khá nghiêm trọng. Tôi bắt đầu bài xích Cố Ngọc, bài xích cả đôi mắt mang theo chút bi thương kia của anh. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày trước khi mình bỏ thuốc, định hủy hoại anh.
Năm thứ bảy bị cưỡng ép đ/á/nh dấu và chiếm đoạt, gã chồng bá tổng của tôi đã yêu một Omega khác. Tôi chẳng mảy may sốt ruột. Ngược lại, em trai của hắn lại gấp đến độ rơi nước mắt: "Anh ơi, nếu anh ly hôn thì em và Tưởng Nghiệp biết phải làm sao?" Tưởng Nghiệp, cái tên nghe thật quen tai. Hình như đó chính là người yêu, là thanh mai trúc mã mà tôi từng muốn ở bên trọn đời trước khi bị Lục Tẫn Hàn dùng vũ lực chiếm đoạt.
Năm thứ tư làm nam thê của Viên Vân Lãng, ta đã thay tân đế đỡ một nhát kiếm chí mạng trong cơn biến loạn. Tân đế trọng thưởng, hỏi ta muốn cầu điều gì. Mọi người đều cho rằng nhân cơ hội này, ta sẽ xin được cùng Viên Vân Lãng từ nay nâng khay ngang mày, phu phu hòa thuận, sớm tối chẳng rời. Nhưng ta lại phủ phục dưới điện, chỉ xin một trăm lượng vàng. Trong đại điện, thoáng chốc im phăng phắc. Viên Vân Lãng siết chặt nắm tay, nhìn ta đến đỏ cả mắt. Thấy bầu không khí có phần không ổn, ta vội vàng đổi lời: "Năm mươi lượng… cũng được." Ta không muốn tiếp tục vướng bận ái tình nữa. Ta muốn phóng mắt nhìn khắp thiên hạ, nơi nơi đều là học trò của ta, đào lý đầy trời.
Ta là nam thiếp bị người đời phỉ nhổ. Thậm chí còn dùng thân nam nhi để sinh cho người ta một đứa con. Bên ngoài đều đồn rằng vị tướng quân ấy yêu ta đến mức bất chấp lễ giáo, chẳng màng ánh mắt thế tục. Nhưng chính hắn lén cho ta uống thuốc sinh con. Lại còn bắt con ta gọi chính thất của hắn là mẹ. Nhiều năm trước, Bùi Cầm từng nắm tay ta, hứa hẹn: “Ta sẽ không bao giờ phụ đệ.” Còn bây giờ, hắn lạnh nhạt nhìn ta: “Ngươi nhịn thêm chút nữa đi.” Mọi hy vọng trong ta đều vụn vỡ. Ta chỉ muốn chết. Thế nhưng mắt Bùi Cầm lại đỏ hoe, giọng nói mang theo sự nguy hiểm đến đáng sợ: “Ta muốn đệ sống, đệ lấy đâu ra cái gan dám nói đến chết?”
Tôi thừa kế cửa hàng tang lễ của ông nội, cửa hàng không lớn lắm, nằm trong con hẻm cũ kỹ nhất ở Bắc Kinh. Các dịch vụ chính gồm ba loại: đồ mã, phong thủy, và dịch vụ trọn gói. Khi chiếc Lamborghini của Quý Thầm - thái tử gia của giới Bắc Kinh, chặn trước cửa nhà tôi, tôi đang vẽ mặt cho bộ mạt chược mới làm cho bà Vương hàng xóm. Anh ta đạp cửa xe, trên người mặc bộ vest cao cấp, khuôn mặt tuấn tú treo hai quầng thâm to đùng, bực bội chỉ vào tấm biển hiệu của tôi: "Lâm Cửu phải không? Nhanh lên, đi với tôi một chuyến, bao nhiêu tiền tùy cô ra giá." Tôi không ngẩng đầu lên, chuyên tâm chấm nốt ruồi ở khóe miệng cho quân "Phát Tài": "Đã đặt lịch chưa?" Quý Thầm như nghe thấy chuyện cười lớn nhất trên đời: "Quý Thầm tôi làm việc, cần phải đặt lịch sao?" Tôi đặt bút xuống, chậm rãi lau tay, đánh giá luồng âm khí đặc quánh không tan phía sau anh ta, trong luồng âm khí đó còn xen lẫn một mùi tanh của nước. "Quý đại thiếu gia, chuyện của anh, có chút phiền phức." Tôi nói thật, "Phải thêm tiền." Anh ta cười khẩy, rút một xấp tiền mặt từ ví ra ném lên bàn làm việc của tôi, tiền giấy bay lả tả: "Đủ không? Loại người làm mê tín dị đoan như cô, chẳng phải chỉ vì tiền sao?" Tôi nhìn anh ta, mỉm cười. "Không đủ," tôi đẩy tiền lại, cầm dao khắc tiếp tục làm việc, "Đây chỉ là tiền đặt cọc. Ngoài ra, tôi bảo anh đặt lịch, không phải bảo anh chen ngang." Mặt Quý Thầm, lập tức đen như đít nồi.
Trước lúc bà nội tôi qua đời, bà đã đưa ra một yêu cầu với bố tôi. “Sau khi mẹ chết, hãy chôn Đại Hoàng cùng mẹ. Nếu không… chết rồi mẹ cũng không thể nhắm mắt.” Ngoài mặt bố tôi đồng ý. Nhưng vừa quay lưng, ông ta đã lén tôi làm thịt nó, lột da róc xương nó rồi đem hầm. Khi bị tôi chất vấn, ông ta khinh thường ném đống xương vào mặt tôi. “Dù sao cũng chỉ nói là chôn cùng nhau thôi, có quy định phải là sống hay đã nấu chín đâu.” Cả nhà đều khen bố tôi làm đúng khi vừa hoàn thành tâm nguyện của bà nội, lại còn để cả nhà được ăn một bữa no nê. Nhưng chỉ mình tôi biết… Đại Hoàng là chó dẫn đường. Không có nó dẫn lối, bà nội tôi cũng chỉ còn cách… quay về nhà hết lần này đến lần khác.
Bạn cùng phòng say rượu, nhận nhầm tôi thành người trong lòng rồi tỏ tình. Tôi đang định đẩy cậu ấy ra thì bỗng thấy những dòng bình luận lướt qua: [Ngoan nào, đồng ý đi mà! Nam chính đã thầm để ý cậu suốt 4 năm rồi!] [Châu Tẫn đúng là cáo già, cố ý giả say, chỉ để chui vào lòng vợ thôi.] [Cậu mà còn không đồng ý, giây sau là bị nhốt vào tầng hầm đó nha, ngày nào cũng được yêu thương nồng cháy luôn.] Mặt tôi lập tức đỏ bừng, không dám giãy giụa nữa.
Làm người tình bí mật của Phó Diệp suốt sáu năm. Anh nâng đỡ tôi, chiều chuộng tôi thành một con chim hoàng yến kiêu kỳ trong giới giải trí. Ai ai cũng nghĩ là tôi bám được kim chủ rồi còn không biết điều. Nhưng khi đêm khuya yên tĩnh. Phó Diệp ép tôi vào góc tường, giọng trầm thấp mang theo ý dỗ dành: “Vẫn chưa chịu công khai sao?” “Hay là… tôi quá không thể mang ra ngoài cho người khác biết?”
Kiếp trước, ta phải lòng Sư Tôn, đối với người có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt. Bởi vậy, khi Sư Tôn thu nhận thêm một tiểu sư đệ và tận tay chăm lo mọi việc cho tiểu sư đệ ấy. Ta đã sinh lòng đố kỵ. Ta khiến đan điền của tiểu sư đệ tan vỡ, tu vi tiêu tán, từ đó trở thành phế nhân. Ta cưỡng đoạt Sư Tôn một cách bạo ngược, không tiếc bản thân nhập ma cũng phải giam cầm người bên cạnh, từ đó trở thành đại ma đầu bị người người kêu gọi truy sát. Nhưng thứ cưỡng cầu có được, rốt cuộc cũng chẳng thuộc về ta. Cuối cùng, dưới sự liên thủ của hai người, ta hồn phi phách tán. Sống lại một lần nữa, ta đã biết điều hơn. Không còn dám có nửa phần bất kính với Sư Tôn, ta tận tâm làm tròn trách nhiệm của một đệ tử và đại sư huynh, chỉ chờ đến năm hai mươi lăm tuổi sẽ rời khỏi tông môn. Song, ta không ngờ rằng, Sư Tôn và tiểu sư đệ tâm ý tương thông ở kiếp trước, kiếp này lại quay lưng thành thù, cả hai đều muốn giấu ta đi.
Ta là thái giám thân cận của một bạo quân cố chấp. Sau khi lỡ uống phải rượu bị bỏ thuốc, nhân lúc bạo quân phát bệnh, thần trí không tỉnh táo, ta đã làm chuyện không nên làm với hắn. Còn mang thai con của hắn. Bạo quân nổi điên. Hắn hạ lệnh đào ba thước đất cũng phải tìm ra ả đàn bà chán sống kia, muốn đem nàng ta băm thành muôn mảnh! Ta núp trong góc, khẽ thở phào một hơi. May mà ta là thái giám. Bạo quân có nằm mơ cũng không ngờ, người cùng hắn hoan ái đêm đó… lại là nam nhân. Chỉ là… Ba tháng sau. Bạo quân nhìn bụng dưới của ta, đột nhiên như nghĩ ra điều gì: “Thôi Chiêu, dạo này ngươi… có phải béo lên rồi không?”
Sau khi thiếu gia cực ưu Alpha bị mù, anh chán ghét sự đụng chạm của người khác. Tôi lại trở thành ngoại lệ ấy. Tôi trở thành “chó dẫn đường” của thiếu gia. Cho đến ngày đó, tôi vẫn như thường lệ sưởi ấm chân cho thiếu gia. Khi anh đặt chân lên chiếc bụng hơi nhô lên của tôi, anh mất kiên nhẫn nói: “Ăn ít lại đi, em béo thành cái dạng gì rồi?” Tôi im lặng, không dám nói gì. Tôi bắt đầu lên kế hoạch bỏ trốn. Dù sao thiếu gia từng nói, người thấp hèn không có tư cách sinh con nối dõi cho anh. Bốn năm sau, chúng tôi gặp lại nhau lần nữa. Thiếu gia đã khôi phục thị lực, nhìn đứa bé tôi đang dắt trong tay, hàng mi cụp xuống u ám, giọng lạnh lùng ra lệnh: “Dắt theo đứa con hoang của em, theo tôi về nhà.”